Change

Những câu chuyện You Can Do It

Thảo luận trong 'You can do it! - USGuide Hall of Fame' bắt đầu bởi TuongNM, 12 Tháng mười hai 2008.

  1. TuongNM Super Moderator

    Làm thành viên từ:
    12 Tháng tám 2008
    Số bài viết:
    319
    Đã được thích:
    38
    Điểm thành tích:
    0
    Reputation:
    0
    Chuyện đi học đại học là ước mơ của nhiều người trong khi đó với những người đã may mắn có điều kiện dể dễ dàng học đại học thì ước mơ là chuyện đi học tiếp ở những đất nước tiên tiến hơn. Câu chuyện đi học tiếp cũng là những câu chuyện đầy chông gai với chuyện thiếu thông tin, những bài thi như TOEFL, GRE hay GMAT, với những bài luận và những chặng đường học hành vất vả ở những đất nước xa xôi.
    Tuy nhiên, mỗi người một hoàn cảnh và cho dù ước mơ là gì, những câu chuyện trong You Can Do It 2006/2007/2008 hay những câu chuyện cảm động dưới đây đều có điểm chung là miễn là có niềm tin mình có thể làm được thì chuyện biến những ước mơ trở thành sự thật có vẻ gần hơn rất nhiều. Chúc mọi người có thật nhiều ước mơ, đủ quyết tâm và nghị lực.

    -------------------------
    Đời tôi là một giấc mơ trải đầy sỏi

    Tình cờ đọc trên VnExpress về cuộc thi viết "Tôi có thể". Nghiền ngẫm điều lệ sao thấy giống mình mấy năm vừa qua quá. Thế là tôi đặt bút xuống, trải lòng những tháng ngày mà tôi đã cố gắng bằng chính đôi chân đầy nghị lực của mình. Đây là câu chuyện hoàn toàn có thật của đời tôi...
    > Một nửa ước mơ
    Nhiều lúc ngồi suy nghĩ lại, tôi cứ ngỡ chặng đường đã qua của cuộc đời mình là một giấc mơ. Giấc mơ rải đầy những viên sỏi chông chênh rát bỏng. Giấc mơ đã được tôi thắp lên bằng chính sự nỗ lực của mình.
    Học xong lớp 9, tôi phải bỏ dở giữa chừng vì gia đình vốn nghèo nay lại lâm vào tình cảnh bi đát hơn. Cha tôi trở bệnh rất nặng cần phải chạy chữa gấp mới mong cứu sống được. Cái nghèo, cái đói đeo dai dẳng suốt mấy mươi năm qua giờ tiếp tục đổ ập xuống cái gia đình vốn đã lam lũ này. Mẹ thì vất vả bên gánh cá ngoài chợ. Các anh chị thì không được học hành đến nơi đến chốn cũng tất tả lao vào dòng đời mưu sinh.
    Vậy mà cuộc sống gia đình cũng chẳng khá hơn chút nào khi mãi quanh quẩn bên cái xóm nghèo của một tỉnh miền Trung cằn cỗi. Chính điều đó khiến tôi thấy sự học của mình trở thành một gánh nặng ngàn cân đè lên đôi vai người mẹ tóc đã ngả màu mây chiều. Thế là tôi quyết định nghỉ học, đi làm thêm phụ giúp gia đình.
    Từ khi rời ghế nhà trường, tôi làm đủ thứ nghề nào là cầu đường, phụ hồ, cơ khí, công nhân... việc gì miễn có tiền và không vi phạm pháp luật là tôi lao vào bươn chải. Thế nên, thân hình bé bỏng nay lại gầy theo năm tháng. Nhưng không vì thế mà sự ngã gục đổ quỵ xuống bàn chân tôi. Tôi vẫn bước đi, bước đi để tìm cho mình một ánh sáng của tương lai.
    Có ai hiểu hiểu được nỗi lòng của tôi khi hằng ngày đi làm phải nhìn các bạn nam thanh nữ tú cắp sách đến trường, những tà áo trắng thân thương cứ gợi lên trước mặt làm lòng tôi tựa hồ như có vết dao cắt tới tận xương.
    Ánh mắt thèm thuồng, tôi ước, ước gì mình có thể đến lớp để tận hưởng những bờ tri thức của nhân loại. Nhưng đó chỉ là ước mơ mà ước mơ thì mong manh quá. Ước mơ này đã tan biến ngay tức khắc mỗi khi hình bóng người mẹ già ẩn hiện trước mặt tôi, dáng người lam lũ dưới cơn mưa của miền Trung khắc nghiệt.
    Nuốt nước bọt, tôi đạp xe vút nhanh để tránh cái cơn khát thèm thuồng đang cháy lên sùng sục trong lòng mình.
    Rồi một hôm, tình cờ tôi lại gặp người bạn học chung năm xưa, giờ đã trở thành cậu sinh viên tuấn tú. Ánh mắt của nó hăm hở khoe thành tích học tập. Lòng tôi lại nghẹn ngào dâng lên khó tả. Nó nói: "Tại sao mày không đi học tiếp? Con người chỉ có một lần để thực hiện ước mơ của mình. Đó chính là cổng trường đại học, để biến ước mơ thành hiện thực nếu mày muốn thay đổi cuộc đời hiện tại...".
    Trầm ngâm suy nghĩ, tôi không biết mình phải làm sao khi đã 5 năm trôi qua tôi không đến trường? Giờ này còn có thể đến lớp được hay sao?... Ước mơ - ai lại không muốn? Cổng trường đại học - ai lại không thích đặt chân vào? Nhưng khó quá, khó có thể đưa cái ước mơ đó vào thực hiện.
    Tuy nhiên, nhiều đêm suy nghĩ lại lời khuyên đó, tôi thấy thật có lý. Muốn đến đích thì phải biết vượt qua số phận của mình mà thôi. Từ đó, tôi nuôi dưỡng ước mơ và thay đổi quan niệm. Tôi tự nhủ tôi có thể làm được, phải hi vọng dù ước mơ đó có mong manh đi chăng nữa. Và tôi đã đăng ký lớp bổ túc buổi tối.
    Ban ngày, tôi làm việc tại một quán Trà Tàu mang kiểu cách Cung Đình xưa. Đêm đến lại lọc cọc đạp xe tới lớp. Ba năm trôi qua, quãng đường từ lớp 10 đến lớp 12 chầm chậm quay theo bánh xe thời gian. Những đêm đông mưa như trút tát vào khuôn mặt tôi rát bỏng. Mưa miền Trung là thế, cứ dai dẳng suốt tháng này qua tháng nọ không ngớt. Đạp xe trong làn mưa buốt giá, đạp qua những cơn mưa lạnh cóng để hối hả nhanh chóng về nhà...
    Năm cuối cấp. Tôi xin làm thêm một việc nữa để dành dụm tiền thi đại học. Được người quen giới thiệu, tôi gác bảo vệ đêm cho một người thân của chủ quán nơi tôi làm. Như vậy, thời gian của tôi đã kín chỗ, không một khoảng hở nào cho làn gió ban mai của buổi sớm lọt qua. Ở cái tuổi 22, tôi đã hun đúc cho mình ước mơ vào đại học cháy bỏng. Nhiều đêm tôi cứ nhủ thầm: "Tôi có thể làm được. Tôi có thể vào đại học...". Đó chính là những câu nói bùng cháy, tiềm ẩn trong tôi như dòng nham thạch âm ỉ, chỉ đợi đến "điểm nút" quan trọng là nó có thể phun trào.
    Buổi sáng, tôi làm tiếp viên bàn tại quán Trà Tàu, chiều về ôn bài, tối đến lớp, rồi khi tan trường tôi lại hối hả tới chỗ làm bảo vệ. Ở chỗ gác bảo vệ, tôi phải dọn dẹp nhà cửa cho đến hơn 12h khuya mới được chợp mắt. Và khi chuông nhà thờ chưa điểm, đồng hồ chỉ 4h sáng, tôi lò mò thức dậy để học bài. Vừa trực vừa ôn luyện vì không còn bao nhiêu nữa là đến tháng 7 - tháng để thực hiện ước mơ.
    Cứ thế thời gian xoay vòng đi, nó qua nhanh như một làn gió thoảng khiến tôi chẳng hay biết gì. Mặc dù bận rộn như thế nhưng trong đầu tôi là một bảng khóa biểu to đùng đã sắp xếp lịch trình phải thực hiện. Môn nào cần tập trung, môn nào cần đi sâu, rất trật tự.
    Mặt khác, vào những buổi cuối tuần, ban đêm không đến lớp, lợi dụng thời gian ít ỏi đó, tôi tới nhà sách lựa chọn, tìm tòi cho mình những cuốn sách hay về học cho kỳ thi cam go. Hầu như sự chuẩn bị cho đợt thi đại học, tôi đều dựa hoàn toàn vào sức của mình, vì trên lớp bổ túc, giáo viên không truyền sâu kiến thức cho học viên. Họ chỉ giảng sơ qua chủ yếu để các em trót lọt kỳ thi tốt nghiệp. Tôi đăng ký vào ĐH Sư phạm TP HCM và CĐ Văn hóa Nghệ Thuật - Du lịch Nha Trang.
    Ba năm học bổ túc, tôi luôn là một học viên khá nhất lớp, dù thời gian học bài chẳng có bao nhiêu. Nhưng bằng sự tiếp thu nhanh chóng tại lớp, tôi đã hơn hẳn các bạn. Cùng với sự mày mò trong đêm tại nơi làm việc, tôi đã hoàn thành tất cả bài học của mình. Kỳ thi tốt nghiệp năm đó tôi đậu Á khoa tỉnh Khánh Hoà với số điểm 54.
    Tôi vẫn còn nhớ lời khuyên người chủ quán nơi tôi làm. Bà nói: "Nhị à! Con đừng thi vào ĐH Sư phạm vì trường đó lấy điểm cao lắm, luôn nằm tốp trên ở TP HCM. Nếu có thi thì đăng ký vào trung cấp nghề đi".
    Thấy tôi học bổ túc nên bà mới nói vậy nhưng tôi chỉ im không đáp lại bởi đó cũng là lời khuyên chân thành của bà mà thôi. Tôi không trách bà nhưng tôi đã nuôi ý chí, hoài bão cho mình. "Tôi có thểlàm được, tôi phải thực hiên ước mơ mà mình hun đúc bao năm nay. Tôi phải thi đại học để rọi sáng tương lai cho mình".
    Thế là tôi cố gắng hơn. Dù có nhiều lời khuyên đi ngược với ước mơ nhưng tôi vẫn phải tiếp tục, tiếp tục để bước lên nấc thang đời tôi. Nên tôi càng lao vào học nhiều.
  2. TuongNM Super Moderator

    Làm thành viên từ:
    12 Tháng tám 2008
    Số bài viết:
    319
    Đã được thích:
    38
    Điểm thành tích:
    0
    Reputation:
    0
    Cha quyết định bán nhà khi tôi đỗ đại học

    Có lần, bị cô giáo đuổi về nhà vì không có tiền đóng học đúng hạn, con hậm hực lắm. Con không biết rằng ở mãi huyện đảo Vân Đồn kia, bố đang chống chọi tất cả cũng vì bọn con... Đến giờ, con mới hiểu vì sao ngày ấy mẹ thường khóc khi nghe trên đài tin gió mùa đông bắc về.
    > Đời tôi là một giấc mơ trải đầy sỏi
    Với người học chưa hết cấp 1 như bố việc viết một bài văn tự luận khó chẳng khác gì đường lên trời. Tôi viết bài này với hy vọng thay bố tôi nói lên những hy sinh mà bố đã dành cho con cái, và cũng là tự viết cho chính mình bởi sự hy sinh ấy của bố là hành trang, là động lực để tôi có thể vượt qua những khó khăn trong cuộc sống.
    Ngày cưới mẹ, lẽ ra phải là ngày hạnh phúc nhất đời bố nhưng đó lại là ngày mà bố bắt đầu sống với những mâu thuẫn... Tất cả cũng vì hủ tục "môn đăng hậu đối" của làng quê nghèo. Nhà ngoại nghèo lắm, còn nhà nội lại là một gia đình "có máu mặt" trong làng. Mẹ về làm dâu nhà nội dưới con mắt dò xét, khinh miệt của mọi người...
    Và cũng bắt đầu từ đấy, bố sống trong những mâu thuẫn, làm thế nào để cân bằng được tình cảm giữa hai bên, làm thế nào không nghiêng về bên vợ để không mang tiếng là đứa con bất hiếu và làm thế nào để che chắn cho mẹ trước những con mắt không mấy thiện cảm từ phía họ hàng bên nội...
    Ngày các con ra đời, niềm vui chưa dứt thì đôi vai mẹ lại nặng thêm vì những gánh gạo, còn đôi chân cha lại mệt nhoài với chiếc xe thồ rau cũ kĩ trên con đường mưu sinh lo cho con cái.
    Con còn nhớ ngày ấy, khi tiếng gà chưa kịp gáy, ông mặt trời chưa kịp thức dậy, với chiếc xe thồ chở đầy rau, bố lại một mình đạp hơn 20 cây số ra tận trung tâm thành phố để bán. Chiều về, vội dúi vào bàn tay nhỏ xíu của con khi thì củ khoai lang luộc, khi cái bắp ngô, lúc cái bánh rán, bố lại vội vàng vớ đôi quang gánh ra đồng cắt rau cho kịp chuyến hàng ngày mai.
    Con vẫn còn nhớ đâu đây nơi đầu lưỡi vị ngọt của củ khoai lang luộc hay hương thơm của bánh rán mà đâu biết rằng để mua được những thứ quà ấy bố đã phải nhịn ăn bữa trưa. Cũng tại con tất cả, tại tính nhõng nhẽo của con lúc nào cũng khóc đòi quà mỗi khi bố đi chợ về...
    Vị ngọt kia sao lúc này con cảm thấy đắng quá khi nhìn thấy mái tóc bố có qua nhiều sợi bạc. Phải chăng nó đã bạc nhanh so với tuổi của bố bởi những mệt nhọc trên con đường hằng ngày bố vẫn đạp để nuôi chúng con khôn lớn trưởng thành?
    Rồi chị em chúng con phải đi học, nỗi lo cơm áo ngày nào của bố mẹ giờ lại thêm việc lo cho chị em chúng con nào là tiền bút, tiền sách, tiền vở, tiền học phí. Bao gánh nặng lại đè lên đôi vai gầy của bố...
    Thế là sau những mùa vụ vất vả, bố lại khăn gói ra mãi Quảng Ninh để làm phụ vữa cho người ta, chắt chiu từng đồng tiền gửi về quê cho bọn con đóng học. Ngày ấy, trong lớp con là đứa đóng học muôn nhất. Có lần, bị cô đuổi về nhà vì không có tiền đóng học kịp hạn, con hậm hực lắm.
    Con trách bố mẹ nhiều mà không biết rằng ở mãi huyện đảo Vân Đồn kia, mặc cho gió biển, mặc cho cái rét của gió mùa đông bắc, bố đang chống chọi tất cả cũng vì bọn con... Đến giờ, con mới hiểu vì sao ngày ấy mẹ thường khóc khi nghe trên đài tin gió mùa đông bắc về.
    Ngày biết tin chị Mai vào đại học, con mừng lắm, chạy thẳng về nhà khoe với mọi người. Bố chỉ cười, một nụ cười "méo xệch". Vui thật đấy nhưng với người học chưa hết cấp 1 như bố làm sao giải được bài toán chỉ có vài xào ruộng mà có thể lo cho cuộc sống của một sinh viên trên thành phố, ấy là chưa kể chị thứ 2 cũng bước vào lớp 12, con thì lớp 10 và em út cũng đã học lớp 6...
    Nhưng bố vẫn quyết tâm cho chúng con ăn học. Bố thường bảo rằng, dù khó khăn thế nào cũng phải cho chúng con ăn học đến nơi đến chốn, học luôn phần của bố mẹ, học để không phải sống cuộc sống nghèo khổ như bố mẹ.
    Và cũng vì cái tư tưởng "thoát nghèo" ấy mà bố mẹ ngày càng vất vả vì chúng con. Gia đình mình tưởng chừng như không còn mái nhà để sinh sống khi nghe tin con đỗ vào đại học. Làm thế nào mà chỉ trông chờ vào mấy sào ruộng có thể nuôi được 2 chị em con học đại học đây?
    Gánh gạo của mẹ, xe rau của bố hằng ngày cũng chỉ đủ tiền cho 2 chị em sinh hoạt tối thiểu trên thành phố. Bố đi làm thêm những lúc nông nhàn cũng chẳng đủ để cho chị em đóng học phí hằng tháng. Và thế rồi bố quyết định sẽ bán nhà lấy tiền cho chị em con tiếp tục ăn học, tiếp tục viết lên ước mơ "thoát nghèo bằng con đường học vấn" của bố mẹ.
    Nhưng điều kỳ diệu đã đến với gia đình mình. Ấy là một buổi chiều tháng 12/2003 con nhận được thông báo từ phòng đào tạo của trường đại học rằng đã được một suất du học vì đỗ thủ khoa.
    Con lập tức gọi điện về quê thông báo với bố mẹ, nhưng mãi đến chiều bố mẹ mới được nghe trực tiếp con thông báo tin vui ấy bởi lúc trưa con gọi điện về nhà, bố mẹ vẫn còn vất vả thu gặt trên đồng. Bố chỉ nói với con một câu "Chúc mừng con". Còn con, trong suốt chặng đường hơn 100 cây số từ Hà Nội về Hải Phòng trên chuyến xe muộn cuối ngày, lòng tràn ngập niềm vui bởi "Bố ơi, mẹ ơi, gia đình mình sẽ không phải bán nhà nữa rồi"...

    Bây giờ, chị thứ nhất đã tốt nghiệp đại học và đang học thạc sĩ, chị thứ 2 cũng có việc làm ổn định. Còn con đang du học ở xứ sở của Bạch dương và một năm nữa là tốt nghiệp, đứa em út cũng chuẩn bị bước vào đại học...
    Vậy là niềm mong mỏi của bố, chúng con coi như đã thực hiện được một nửa. Lúc này đây, ở xứ người, con muốn gửi lời cảm ơn tới bố, bởi sự hy sinh của "Người" dành cho con cái là động lực để con "có thể" trong cuộc sống này.
    Cảm ơn Người - bố của con.
    Vũ Văn Hải

    Nguồn
    http://vnexpress.net/GL/Xa-hoi/Nhip-dieu-tre/2008/08/3BA0530A/
    phuong le doan thích bài này.
  3. phuongdoan1611 Super Moderator

    Làm thành viên từ:
    12 Tháng chín 2008
    Số bài viết:
    152
    Đã được thích:
    8
    Điểm thành tích:
    18
    Reputation:
    0
    Sau khi mình gặp trực tiếp bác Vũ Minh Khương và trao đổi với bác về hành trình bác thực hiện hoài bão lớn - đi học và quay trở về Việt Nam xây dựng đất nước. Mình nhận thấy, bác Khương là một trong những người đáng để thế hệ trẻ Việt Nam học tập- một người dám nghĩ, dám làm, dám thách thức bản thân mình làm những việc rất gai góc, và kiên trì theo đuổi những hoài bão và lý tưởng đó đến cùng .


    CÂU CHUYỆN VỀ CON NGƯỜI ĐÓ:


    - TS Vũ Minh Khương: Tôi nghĩ có hai động lực chính để một con người làm được những điều mà theo lẽ bình thường thì không "dám" làm, đó là:
    1. Hoài bão và niềm khắc khoải làm được việc gì đó cho đất nước mình được ngẩng cao đầu. Điều này thường được nuôi dưỡng bởi yếu tố gia đình, nhà trường và bè bạn. Bố mẹ tôi thường nói về sự hy sinh của thế hệ các cụ với lòng khao khát đưa đất nước đi tới độc lập phồn vinh và luôn luôn trăn trở trong suốt những năm tháng tôi lớn lên là các cụ đã không làm được trọn vẹn những ước muốn đó.
    2. Con người thực sự cần có sự khai sáng nghĩa là không trói buộc những suy nghĩ và ước mơ của mình bởi các tiền lệ hoặc những thói thường trong xã hội. Các nước châu Âu đã bước những bước tiến khổng lồ trong thời đại phục hưng là nhờ họ đã tạo nên phong trào khai sáng trong tư duy và nếp nghĩ của con người.
    Hai động lực này trong tôi rất mạnh mẽ nên đã làm được những điều như bạn nêu ở trên. Tôi nghĩ rằng tôi cũng có một hậu phương vững chắc, đó là gia đình riêng (vợ tôi là một bạn học phổ thông nên hiểu rất rõ và hết lòng ủng hộ tôi trong việc thực hiện những ước muốn và hoài bão của mình). Bố mẹ tôi cũng thường xuyên nói với tôi: "Việc gì con làm được cho đất nước thì sẽ có ích hơn nhiều là việc ở bên cạnh chăm sóc cho bố mẹ". Cho nên, từ lúc lên đường đi bộ đội đến lúc ở lại TP.HCM, rồi đi nước ngoài, tôi không bị bịn rịn quá nhiều.

    [IMG] "Cuộc sống dù khó khăn đến mấy luôn có những cơ hội cho những người biết chuẩn bị và sẵn sàng giành lấy cơ hội..." - Ảnh: Thanh Đạm* Bằng cách nào mà TS đã làm cho Bí thư Thành ủy Hải Phòng đồng ý cho làm giám đốc? (Phan Dinh Long, 22 tuổi, longphan203@yahoo.com) - TS Vũ Minh Khương: Cuộc sống dù khó khăn đến mấy luôn có những cơ hội cho những người biết chuẩn bị và sẵn sàng giành lấy cơ hội, điều căn bản là tuổi trẻ chúng ta phải căng "tầm mắt đại bàng" của tư duy để tìm ra những cơ hội đó.
    Năm 1985, tôi phát hiện ra cơ hội đó ở Hải Phòng, quê hương tôi. Thành phố dưới sự lãnh đạo của bí thư Thành ủy Đoàn Duy Thành có những bước đi đột phá trong phát triển. Bức thư đầu tiên của tôi chỉ trình bày những cảm xúc từ đáy lòng về những đổi thay và tư duy lãnh đạo của thành phố.
    Điều may mắn là đồng chí bí thư Thành ủy đã phản hồi tích cực và điều đó thực sự làm tôi xúc động. Tôi nghĩ rằng đây là một cơ hội tôi có thể làm điều gì đó cho quê hương. Khi đó với khả năng và kinh nghiệm hiện có của mình, tích luỹ trong những năm công tác ở TP.HCM, tôi thấy mình có thể thành công nếu được giao làm giám đốc một doanh nghiệp ở tình trạng khó khăn đặc biệt.
    Tuy nhiên cuộc đời không bao giờ thuận theo ý mình mong muốn. Đồng chí bí thư Thành ủy đồng ý tiếp nhận tôi nhưng ông lại được điều lên Hà Nội làm Bộ trưởng Bộ Ngoại thương. Vì việc xung phong làm giám đốc thời đấy hầu như chưa có tiền lệ nên các đồng chí lãnh đạo còn lại của thành phố thấy rất ngại ngùng trong việc triển khai. Có đồng chí khuyên tôi nên quay lại TP.HCM nhưng tôi đề nghị tôi sẽ kiên nhẫn chờ đợi để có thời cơ được thử thách như mong muốn.
    Một khi tuổi trẻ chúng ta thực sự tâm huyết, kiên cường và có năng lực, chúng ta có thể chinh phục được niềm tin của lãnh đạo. Tôi ghi nhớ rất rõ những cử chỉ ủng hộ khá đặc biệt với tôi của đồng chí Trương Quang Được, khi đó làm Phó chủ tịch TP Hải Phòng, rồi sau đó là Chủ tịch TP Hải Phòng.

    * Trong bài "Cơ hội của Thánh Gióng" anh có đề cập đến hoài bão và khát vọng để đưa đất nước tiến lên. Theo anh, chúng ta có thể làm những gì ngoài sự tự vấn mình (như lời anh nói: "phải nhìn thẳng vào mình và phải biết xấu hổ"...) để lời kêu gọi về hoài bão và khát vọng không chỉ là một khẩu hiệu? Và bản thân anh có thể làm những gì để khơi dậy tinh thần đó? Theo anh hiện nay ở Việt Nam lực lượng nào khả dĩ có thể đi đầu trong việc khơi dậy hoài bão và khát vọng đó? (Q. Th., 34 tuổi, agu4tt@yahoo.co.uk)
    - Tiến sĩ Vũ Minh Khương: Việc khơi dậy hoài bão và khát vọng để đưa đất nước tiến lên đòi hỏi sự nỗ lực đặc biệt của tất cả các thế hệ.
    Con người ta ai cũng có một nhân tố cao quý ở trong chính lòng mình. Thế nhưng, nếu đất nước ở tình trạng sa sút về hoài bão và ý chí phát triển thì những nhân tố cao quý này có thể bị kiềm nén, thậm chí bị thui chột.
    Tôi xin lấy một ví dụ về Tổng công ty hàng không VN. Tổng CTy đã có những thành tích đáng trân trọng trong bước đường phát triển và đi lên. Thế nhưng, hàng không VN vẫn xếp hạng gần cuối so với các hãng hàng không Châu Á. Nếu chúng ta chỉ nhìn vào thành tích so với chính mình, các vị lãnh đạo hàng không VN có thể được thưởng huân huy chương và yên tâm cống hiến cho đến tuổi về hưu.
    Thế nhưng, nếu đất nước và nhân dân ta bức xúc mong muốn hàng không VN được trở thành 1 hãng hàng không hàng đầu ở Châu Á trong thập kỷ tới; và nếu tố chất cao quý của mỗi con người được khơi dậy, tôi tin là các đồng chí lãnh đạo hàng không VN sẽ đốt đuốc đi tìm những tài năng trẻ, ưu tú để nhường lại cho họ những cương vị lãnh đạo của mình và về nghỉ với lòng thanh thản rằng mình đã làm một điều thực sự có ý nghĩa cho công cuộc phát triển đất nước.
    Tôi rất buồn khi nghe 1 người được danh hiệu anh hùng lao động nói: "Danh hiệu này sẽ giúp họ được làm việc đến tuổi 65 và được một số quyền lợi có giá trị". Tôi nghĩ nếu họ có thành tích thì có thể được thưởng bằng tiền, còn anh hùng thì phải là phẩm chất cao quý, được sự suy tôn và ngưỡng mộ của XH, đặc biệt là thế hệ trẻ.
    Như vậy, để hoài bão và khát vọng của dân tộc được trỗi dậy và biến thành vật chất tiềm tàng, thế hệ đi trước phải cao quý hơn trong việc phát hiện và nhường bước cho những tài năng trẻ. Thế hệ trẻ phải dấn thân, phải tâm huyết, phải trở thành những hào kiệt ở tầm thế giới để những thế hệ đi trước phải bức xúc phát hiện và yên tâm bàn giao sứ mệnh đưa đất nước đi đến phồn vinh.


    [IMG] "Nếu có người đề nghị tôi giúp vực dậy một công ty đang làm ăn thua lỗ tôi sẽ giúp họ tìm được một tài năng trẻ để thực hiện thành công thử thách này" - Ảnh: Thanh Đạm* Nếu như bây giờ có người đề nghị TS giúp đỡ để vực dậy một công ty đang làm ăn thua lỗ, liệu TS có đồng ý như thuở nào? (Tina, 32 tuổi, tinavn30@yahoo.com) - TS Vũ Minh Khương: Khi nói đến cơ hội Thánh Gióng, tôi nghĩ: Thánh Gióng là khái niệm về một thế hệ trẻ tài năng chưa được phát hiện và trọng dụng. Nếu có người đề nghị tôi giúp vực dậy một công ty đang làm ăn thua lỗ tôi sẽ giúp họ tìm được một tài năng trẻ để thực hiện thành công thử thách này.
    Mỗi người chúng ta, nhất là những người đi trước, phải có trách nhiệm sâu sắc trong việc phát hiện, bồi dưỡng và sử dụng tài năng của đất nước. Đó là nguồn tài nguyên vô giá mà càng khai thác, càng dồi dào. Mỗi chúng ta tuyệt đối không nên nghĩ rằng chỉ có mình là có tài và việc đó chỉ có mình là làm được, cho dù mình đã đạt được bất kể thành tích nào.

    * Anh nói rằng cần có hoài bão và khát vọng. Vậy anh có nghĩ rằng chính anh cũng như chính các nhà lãnh đạo đang thực sự tự do trong tư tưởng và không có một cái gì trong tư tưởng ngăn cản những hoài bão khát vọng đó không ? (Lê Quốc Quân, 34 tuổi, lequocquan@yahoo.com)
    - TS Vũ Minh Khương: Chúng ta đi lên từ 1 xã hội bị ràng buộc bởi nhiều suy nghĩ thiếu tầm nhìn thấu đáo về thời đại cho nên khó ai có thể tránh khỏi những ràng buộc trong tư duy và các suy nghĩ của mình. Hơn thế nữa, thế giới phát triển rất nhanh chóng.
    Cho nên những tri thức ta có trong hôm nay có thể sẽ lạc hậu trong ngày mai. Chỉ có hoài bão và khát vọng phát triển của dân tộc là bất diệt không thay đổi và đây là động lực khổng lồ để giúp ta thoát khỏi những trói buộc về tư duy và quan niệm đã trở nên lạc hậu theo thời gian.


    [IMG] "Nếu tôi được giao một trách nhiệm, dù ở bất kì nhiệm vụ khó khăn nào, tôi cũng sẵn sàng chấp nhận, chỉ cần có một quyền hạn là được chịu trách nhiệm và được thu hút hàng ngàn người trẻ tuổi đầy tài năng trên khắp mọi miền đất nước vào sứ mệnh thực hiện thắng lợi nhiệm vụ này" - Ảnh: Thanh Đạm* TS có ý định quay lại tiếp tục làm việc như một cán bộ công chức trong bộ máy nhà nước Việt Nam? Nếu được tiếp nhận thì vị trí nào TS mong muốn nhất? (Trần Thị Hương Trang, 26 tuổi, huongtranghp@yahoo.com) - TS Vũ Minh Khương: "Một cánh én không làm nên mùa xuân", tôi tự xác định trách nhiệm của mình là góp phần khơi dậy lòng nhiệt huyết, khát khao vươn lên và ý thức trách nhiệm của thế hệ trẻ với đất nước. Tôi ước mong được nhìn thấy ngàn vạn con người trẻ tài năng và nhiệt huyết dang tay đón nhận và gánh vác nhiệm vụ của các thế hệ đi trước với niềm tin mãnh liệt rằng họ và các thế hệ tiếp theo sẽ đưa được dân tộc này nhanh chóng đi đến đích phồn vinh.
    Trong những năm trước mắt, tôi làm giảng viên ĐH ở Mỹ và sau đó ở Nhật Bản nhằm tiếp tục học hỏi và chuẩn bị sẵn sàng cho những cơ hội trở về trong tương lai.
    Nếu tôi được giao một trách nhiệm, dù ở bất kì nhiệm vụ khó khăn nào, tôi cũng sẵn sàng chấp nhận, chỉ cần có một quyền hạn là được chịu trách nhiệm và được thu hút hàng ngàn người trẻ tuổi đầy tài năng trên khắp mọi miền đất nước vào sứ mệnh thực hiện thắng lợi nhiệm vụ này.

    * Sau khi Tuổi Trẻ đăng phỏng vấn "Cơ hội của Thánh Gióng", anh có được phản hồi từ phía Đảng và chính phủ không? Giống như anh, thế hệ chúng tôi, những du học sinh năm nào, đều phải tự vận động tìm cơ hội, và cuối cùng đều phải tạm đỗ tại nước ngoài. Anh có ý kiến thế nào về vấn đề muốn cống hiến nhưng không được cống hiến của rất nhiều giáo sư trẻ Việt Nam tại nước ngoài? (Nguyễn Trung Nam, 35 tuổi, namtrungnguyen@yahoo.com)
    - TS Vũ Minh Khương: Khi trả lời phỏng vấn, tôi không hướng tới việc đi tìm cơ hội cho cá nhân mình. Tuy vậy, tôi thực sự cảm kích khi nhận được chia sẻ và khích lệ của rất nhiều người từ các cụ già đến các bạn trẻ, từ các doanh nhân đến các sinh viên.
    Cuộc sống thật là sôi động, thật là hào hứng, đây thực sự là nguồn năng lượng bổ sung giúp tôi bước tiếp trên con đường đi tới dù khó khăn gian khổ và nhiều chông gai như thế nào. Tôi chia sẻ với bạn rất nhiều về việc "tạm đỗ" ở nước ngoài.

    * Thưa TS, anh suy nghĩ gì về nền giáo dục của nước ta hiện nay? (Nguyen Si Phu, 32 tuổi, nguyenphu73@yahoo.com)
    - TS Vũ Minh Khương: Hiện nay nền giáo dục nước ta đang đứng trước những khiếm khuyết rất căn bản trong việc hình thành nền tảng cho công cuộc phát triển.
    Thứ nhất: đó là sự trói buộc quá chặt chẽ trong việc cấp giấy phép mở trường ĐH và quy định nội dung của các chương trình giảng dạy. Tôi rất ngạc nhiên khi một số giáo sư tiến sĩ rất có uy tín, có tâm huyết thật sự, muốn lập 1 trường ĐH tư mà phải chờ hàng năm trời mà vẫn chưa có giấy phép. Một trong những lý do của sự chậm trễ này là chính phủ muốn hạn chế số lượng trường ĐH ở mỗi tỉnh là 1 trường. Thử hỏi nếu chính sách này được áp dụng ở Mỹ thì làm sao ở Boston có thể có hàng chục ĐH danh tiếng? Trong lý thuyết phát triển của ngành kinh tế, nôm na theo ngôn ngữ VN là "đất lành chim đậu", thì 1 tỉnh có thể có nhiều ĐH nếu khả năng thu hút và đào tạo nhân tài ở đây là dồi dào.
    Về chương trình học, tôi được biết SV ĐH Ngoại thương phải học thuộc rất nhiều và dành rất nhiều thời gian cho các môn học như: Triết học, Kinh tế chính trị, Lịch sử... các môn học này đòi hỏi phải học thuộc và điểm chấm rất khó phân biệt được khả năng thật sự của mỗi SV. Nên chăng chúng ta thay thế những môn học này bằng 1 môn học với cách biên soạn hiện đại giúp khơi dậy trong SV khát vọng dân tộc và lòng trung thành với tổ quốc và hiểu được những bước đi gian truân mà chúng ta phải đi qua trên con đường đi tới phồn vinh.
    Thời gian tiết kiệm từ việc không phải học những môn học nói trên sẽ dành cho những môn học theo chương trình đào tạo quốc tế của ngành nghề này.
    Thứ hai: tính xã hội hoá của giáo dục ở nước ta đang bị bóp méo, nhiều người đầu tư vào giáo dục với mục tiêu lợi nhuận, thậm chí với cách làm chụp giật, điều này làm tổn thương nghiêm trọng đến hình ảnh và nền tảng cho công cuộc phát triển giáo dục ở nước ta. Hơn bao giờ hết, xã hội và nhà nước cần thực sự tìm kiếm nâng đỡ và hỗ trợ những người tâm huyết tài năng có khát vọng đóng góp cho sự nghiệp phát triến giáo dục nước nhà.
    Trong xây dựng các ĐH có đẳng cấp quốc tế, chúng ta không chỉ nên dựa vào các ĐH nhà nước, mà cần mạnh dạn đầu tư giúp đỡ các ĐH tư để tạo nên 1 cuộc cạnh tranh lành mạnh, đầy hứng khởi trong nỗ lực đặc biệt quan trọng này.
    Ta nên trân trọng và khuyến khích 1 tiền lệ đã rất phổ biến trong sự phát triển của các trường ĐH trên thế giới là các gia đình giàu có, các cá nhân thành đạt hiến dâng 1 phần rất lớn của cải của mình cho trường ĐH mà họ có tình cảm sâu sắc nhất. Ở nước ta hiện nay không ít gia đình giàu có thường muốn để lại cho con cháu những của cải vật chất, tiện nghi, thậm chí vị thế xã hội chứ không phải là những giá trị cao quý mà gia đình họ đã làm cho cộng đồng.

    Thứ 3: Chính các bạn sinh viên phải tự đổi thay mình, tự đổi mới cách học, tự học, tự tìm kiếm và bổ sung kiến thức để thích nghi với những đòi hỏi của cuộc sống, của đất nước.
    Một câu nói của Khổng Tử luôn thường trực trong đầu tôi trong mọi tình huống là "Tiên trách kỷ, hậu trách nhân". Nghĩa là mọi sự trì trệ yếu kém 1 phần đều là do mình gây ra chứ không phải chỉ là khách quan.
    Thời đại CNTT hiện nay cho phép các bạn trẻ gặp gỡ và giao lưu trên khắp thế giới, sẽ có rất nhiều người tâm huyết và có khả năng mong muốn giúp đỡ các bạn. Hãy mạnh dạn, sâu sắc và nhiệt tâm trong việc khai thác những nguồn lực quý báu này.

    * Cách mạng công nghệ, toàn cầu hoá, nạn khủng bố làm thế giới thay đổi nhanh chóng và sâu sắc. Xin TS Khương cho lời khuyên đối với giới trẻ và kiến nghị gì với giới lãnh đạo về khả năng bắt kịp và thích nghi với tình hình hiện nay? (Nguyen Quang A, 59 tuổi, nqa@netnam.vn)
    - TS Vũ Minh Khương: Từ khi còn nhỏ, tôi đã rất thích câu nói của Các-Mác: "Một gia đình chỉ hạnh phúc khi con cái có thể giáo dục lại bố mẹ". Suy rộng ra, câu nói này có nghĩa là một dân tộc chỉ có thể đi đến được phồn vinh khi thế hệ trẻ có đủ tri thức và dũng khí để góp ý với thế hệ đi trước. Và thế hệ đi trước có đủ sự cao quý và ý thức trách nhiệm với dân tộc trong việc tiếp nhận ý kiến đóng góp của thế hệ trẻ.
    Cuộc Cách mạng công nghệ, toàn cầu hoá và nạn khủng bố đang làm thế giới đổi thay nhanh chóng, vô vàn cơ hội và thách thức to lớn đang nổi lên trong 1 sự đan xen dày đặc. Nếu các thế hệ của dân tộc ta không có được những phẩm chất theo tinh thần câu nói nêu trên của Các-Mác, ước mơ đi đến phồn vinh của dân tộc sẽ rất khó có khả năng trở thành hiện thực trong thời gian tới.

    * Đến lúc này chúng ta đã nhận được 590 câu hỏi. TS chỉ mới trả lời được một phần nhỏ trong số đó vì quỹ thời gian có hạn. Nhưng dù sao anh cũng nắm bắt được tinh thần của tất cả các câu hỏi gửi đến. Anh cảm nhận thế nào về cuộc giao lưu trực tuyến này? (Tuổi Trẻ Online)
    - TS Vũ Minh Khương: Tôi thực sự xúc động và cảm kích về các vấn đề bạn đọc đặt ra tại buổi giao lưu này. Các vấn đề đặt ra không chỉ phong phú, đa dạng mà còn có cả tầm trí tuệ và tâm huyết của những người đặt câu hỏi. Tôi thực cảm thấy được khích lệ khi qua buổi giao lưu này, tôi gặp được sự đồng cảm và chia sẻ với tôi, với "cơ hội Thánh Gióng".
    Tôi rất ấn tượng về phong cách làm việc của báo Tuổi Trẻ, các anh chị thật sự là một điểm tựa quý giá cho những người như tôi được truyền lại tình cảm của mình với thế hệ trẻ.
    Tôi mong rằng sẽ có nhiều trí thức khác nữa như tôi, cả trong nước và ngoài nước, sẽ sát cánh cùng Tuổi Trẻ trong thời gian tới nhằm tiếp tục khơi dậy khát vọng, tâm huyết và trách nhiệm của thế hệ trẻ với sự nghiệp đưa nước ta sánh vai với các cường quốc năm châu trong những thập kỉ tới.

    * Cám ơn TS Vũ Minh Khương đã dành cho chúng ta một cuộc gặp gỡ thật thú vị! Chúng tôi hi vọng buổi trao đổi hôm nay chỉ là bước khởi đầu để mở ra những buổi tranh luận, trao đổi để nối tiếp diễn đàn "Tuổi Hai mươi của chúng ta"...
    TTO

    Cuộc phỏng vấn là "bài học giáo dục công dân" sống động
    Cám ơn Báo Tuổi Trẻ đã tổ chức một buổi phỏng vấn trực tuyến đáng giá như thế. Nó có giá trị gấp ngàn lần những bài thuyết giảng sáo rỗng, hô hào không thực tế. Những người tuổi trẻ như chúng tôi càng cảm thấy có niềm tin hơn khi biết rằng những suy nghĩ hoài bão của mình không phải là "khác người". Chúng ta sẽ cố gắng làm tất cả vì một Việt Nam quật cường, để một ngày không xa dân tộc ta có thể ngẩng cao đầu khi bước ra thế giới như người Nhật, người Hàn Quốc đã và đang làm. Mong rằng Báo Tuổi Trẻ ngày có càng nhiều "bài học giáo dục công dân" sống động như thế này.
    Nguy­ễn Ngọc Tuấn
    Thế hệ trẻ VN đang rất cần được khai sáng
    Là một thanh niên trẻ ở lứa tuổi 20, tôi suy nghĩ rất nhiều về câu nói của TS Vũ Minh Khương: “Con người thực sự cần có sự khai sáng nghĩa là không trói buộc những suy nghĩ và ước mơ của mình bởi các tiền lệ hoặc những thói thường trong xã hội”. Tôi tự hỏi mình rằng điều gì đã ràng buộc mình trong suy nghĩ và hành động. Tại sao tôi không thể tự mình suy nghĩ và tự mình xây dựng mơ ước của chính bản thân mình. Phải chăng những suy nghĩ và ước mơ của tôi đang bị một điều gì đó ràng buộc.
    John Loke, một trong những triết gia đầu tiên của thời kỳ Khai sáng đã từng phát biểu rằng: “Tất cả mọi con người đều có tiềm năng để phát triển”. Ông là một người phản đối lối học vẹt trong giáo dục, phản đối những môn học đã xơ cứng theo thời gian và trở thành giáo điều bởi truyền thống. Ông cho rằng ngôn ngữ cần được học không phải qua văn phạm, ngữ pháp mà qua thực hành và ví dụ. Ông cũng muốn giảm sự chú ý đến các môn học cổ điển, tăng sự chú ý đến các môn học hiện đại. Và đó cũng là những gì mà tôi mong muốn cho nền giáo dục đại học Việt Nam hiện nay khi mà sinh viên thường hay than vãn các môn học đại cương đòi hỏi phải bỏ nhiều công sức để học thuộc lòng hơn là kích thích tiềm năng suy nghĩ của sinh viên. Liệu rằng có thể biên soạn, tích hợp những môn đó theo một lối suy nghĩ hiện đại hơn, thích hợp hơn với tình thế đang đi lên của đất nước hiện nay.
    “Các nước châu Âu đã bước những bước tiến khổng lồ trong thời đại phục hưng là nhờ họ đã tạo nên phong trào khai sáng trong tư duy và nếp nghĩ của con người” . Tôi hoàn toàn tin tưởng rằng nếu như con người Việt Nam vốn sẵn những đức tính thông minh, cần cù... khi được thoát khỏi những trói buộc trong suy nghĩ sẽ đạt được những bước tiến khổng lồ trong kinh tế, khoa học, văn hóa... Thế hệ trẻ VN đang rất cần được khai sáng.

    Source: http://www.tuoitre.com.vn/tianyon/Index.aspx?ArticleID=90389&ChannelID=7
  4. Cún Vịt New Member

    Làm thành viên từ:
    5 Tháng tám 2008
    Số bài viết:
    35
    Đã được thích:
    7
    Điểm thành tích:
    0
    Reputation:
    0
    Đây là câu chuyện của một Famous Usguider mà mình rất muốn post, vì thật sự sau khi đọc nó mình đã cảm thấy bản thân cần phải nỗ lực hơn nữa.

    Source: http://nguyenmai.org/GioiThieu.html


    Sinh ra trong gia đình lao động nghèo, chị Thái Thị Thanh Mai đã phải bắt đầu đi làm từ khi mới tám tuổi. Ban đầu là phụ giúp mẹ đi lượm xỉ than, vôi, và gạch vỡ để đóng gạch xỉ và giúp bố làm thợ mộc. Khi lớn hơn một chút thì đóng gạch rồi làm thuê lượm miến rơi vãi cho một cơ sở sản xuất miến. Đến khi mười tuổi thì bắt đầu đi làm thuê cho một cửa hàng bán cơm bình dân. Khi được mười hai tuổi thì mẹ đi làm xa nên chị Mai phải thay mẹ giúp bố chăm sóc ba em nhỏ. Khi đó chị Mai cùng em trai phải đi bán hàng rong (mới đầu thì bán bánh mỳ ở bến ô tô buýt sau đó thì bán bánh kẹo ở trước cửa các rạp chiếu bóng...) vì một mình bố với công việc thợ mộc không đủ nuôi cả gia đình mà mẹ thì không có điều kiện gửi tiền về. Sau hai năm mẹ mới về nhà và có chút vốn liếng để bố mua xe máy để chạy xe ôm. Thu nhập có khá hơn đôi chút nhưng vẫn khó nuôi nổi bốn đứa con ăn học. Vì thế nên cả bốn chị em luôn trong tình trang nộp tiền học muộn, không đủ sách vở, v.v. Chị Mai và em trai khi đó đều phải đi làm bưng bê cho quán bia và bán quán nước nên không tập trung học hành được. Cái nghèo đói nó cứ bám riết dường như không buông tha.



    Thế rồi một ngày khi đang bán quán nước chị Mai gặp được một người tốt, một người rất thành công trong lĩnh vực kinh doanh. Anh đó đã giải thích cho chị biết nghèo không phải là cái tội và không ai nghèo mãi được nếu thực sự có ý chí vươn lên. Và rồi anh đó đã chỉ cho chị Mai thấy con đường tốt nhất để thoát khỏi đói nghèo là HỌC VẤN. Từ đó chị Mai tập trung học và luôn nhận được sự khích lệ và giúp đỡ gián tiếp về tài chính của ân nhân đó. Khi chị đỗ đại học thì niềm vui đến cùng với nỗi buồn vì cả nhà chị không kiếm đâu đủ ba trăm ngàn để đóng lệ phí nhập học (và người ân nhân đó khi ấy lại đã ra nước ngoài). Thật may mắn là nhờ sự hảo tâm của các cô các bác bán hàng ở chợ mỗi người cho vay một chút, gom góp lại đủ cho chị nộp đúng vào hạn chót (chỉ vài phút trước khi phòng tài vụ khoá sổ không nhận hồ sơ nữa).



    Khi học đại học chị Mai vẫn tiếp tục đi làm để phụ bố mẹ nuôi các em ăn học. Nhờ có kiến thức mà chị bắt đầu kiếm được các công việc tốt hơn (đầu tiên là làm lễ tân khách sạn sau đó làm gia sư, rồi phiên dịch, rồi làm giáo viên ở trường đại học...). Em trai chị Mai cũng vào được đại học và cũng giúp đỡ được bố mẹ nhiều hơn. Chính nhờ có kiến thức mà gia đình chị Mai đã vượt qua được cảnh đói nghèo. Khi đó cả hai chị em đều quyết tâm học thật tốt và cả hai đều giành được học bổng để du học tại Mỹ. Bây giờ chị Mai là giáo sư được mời ở trường Fairleigh Dickinson University. Cả gia đình chị và gia đình em trai chị đều đã định cư tại Canada.



    Vào khoảng tháng 9 năm 2004, vợ chồng chị Thái Thị Thanh Mai và anh Phạm Đình Nguyên có đọc một số bài báo viết về những em đỗ đại học nhưng không được học vì không có tiền nên quyết định sáng lập ra Quỹ học bổng Nguyên Mai nhằm giúp đỡ những em học sinh/ sinh viên hiếu học nhưng do hoàn cảnh kinh tế khó khăn mà có thể phải bỏ học.



    Cho đến thời điểm này thì anh Nguyên và chị Mai là những người tài trợ chính cho các học bổng Nguyên Mai.
    hgtrangtran and huonglt11 like this.
  5. Long nhi November wind

    Làm thành viên từ:
    12 Tháng chín 2008
    Số bài viết:
    1,158
    Đã được thích:
    206
    Điểm thành tích:
    63
    Nơi ở:
    Edwardsville, IL
    Reputation:
    0
    [FONT=Arial, Helvetica, sans-serif]Đây không phải là một câu chuyện du học, thậm chí nhân vật chính còn chưa có được tấm bằng đại học. Nhưng có đam mê, người ta có thể học bằng nhiều con đường.
    Thực sự xúc động khi đọc câu chuyện của chị Mai và anh Long. Cuộc sống vô cùng, nhưng rốt cục "If you think you can, you can" (chị Phượng há ^^).


    Cuối đường hầm còn lối cho ước mơ
    [/FONT]

    [FONT=Arial, Helvetica, sans-serif]23 tuổi, Nguyễn Ngọc Long đã là trưởng đại diện FPT Music tại TP HCM, biên tập viên của tờ “Thế giới @”. Thế nhưng Long chưa hề có một tấm bằng đại học chính quy. Tất cả những gì cậu có hôm nay là từ sự tự mày mò học tập, lao động không ngơi nghỉ và một niềm tin mãnh liệt rằng ngày mai luôn thuộc về những người biết ước mơ.[/FONT]

    [FONT=Arial, Helvetica, sans-serif]Một gia đình khá giả bậc nhất thành phố bỗng tan nát bởi cơn mê đỏ đen của người mẹ và sự bế tắc trong men rượu của người cha, khiến cái "án nghỉ học" luôn lơ lửng trên đầu cậu con trai 16 tuổi. 17 tuổi, cậu học sinh giỏi của Trường PTTH Lê Quý Đôn (Hải Phòng) chỉ còn biết an ủi mình bằng chiếc bàn phím máy tính tự vẽ lên trang giấy trắng để... làm quà sinh nhật.[/FONT]

    [FONT=Arial, Helvetica, sans-serif]Cậu ước mơ trở thành một lập trình viên siêu hạng của Việt Nam. Và ở tuổi 18, mọi cánh cửa học vấn dường như đã khép chặt với Nguyễn Ngọc Long vì cậu không có đủ tiền để mua một đôi dép quai hậu đến lớp, nên 100 ngàn đồng mua hồ sơ dự thi đại học cũng là tài sản vượt mơ ước của cậu.[/FONT]

    [FONT=Arial, Helvetica, sans-serif]Ba năm sau, khi đã bươn chải trong tận cùng túng quẫn, cậu lại thắp cho mình một ước mơ vào Trường Công nghệ AFTECH để học làm lập trình viên và lần này cậu cũng không có đủ tiền nộp lệ phí. Thay bữa cơm trưa bằng bịch mía sống, Nguyễn Ngọc Long dành tiền ăn để lướt web và mày mò trở thành một lập trình viên chuyên nghiệp.[/FONT]

    [FONT=Arial, Helvetica, sans-serif]Hiện tại, cậu đang là Trưởng đại diện phía Nam của dự án kinh doanh âm nhạc trực tuyến FPT Music (www.nhacSO.net), đồng thời là biên tập viên tờ "Thế giới @". Tự tìm ra ánh sáng trong đường hầm của đời mình, bí quyết cuối cùng của người thanh niên trẻ này là không bao giờ thôi ước mơ.[/FONT]

    [FONT=Arial, Helvetica, sans-serif]Có lẽ, với Nguyễn Ngọc Long, mọi thứ giờ đây đã trở thành bình thường. Chưa bao giờ cậu bị mất niềm tin vào ngày mai. Không biết có phải vì thế mà trong những cảnh huống ngặt nghèo nhất của số phận, cậu luôn tìm được cho mình một cơ may để tồn tại và không ngừng vươn lên.[/FONT]
    [FONT=Arial, Helvetica, sans-serif]Trong ký ức của Long, những ngày tháng gia đình đầm ấm và hạnh phúc qua đi như một bóng nắng. Những ngày đó, mẹ cậu thường vắng nhà, bà lên Hà Nội nhận hàng do bố cậu gửi từ Sài Gòn ra để đem giao cho các đại lý bánh kẹo lớn của Hà Nội. Và mỗi lần về bà thường mang rất nhiều quà cho 3 chị em. Nhà cậu có một trong những chiếc tivi màu đầu tiên tại Hải Phòng. Và dường như cậu muốn gì cũng được mẹ đáp ứng.[/FONT]

    [FONT=Arial, Helvetica, sans-serif]Nhưng sự sung túc đó không kéo dài. Những món hàng bán được cứ ít dần đi và số tiền mẹ cậu nướng vào đỏ đen không ngừng tăng lên theo cấp số nhân. Những con đề bạc triệu đã thiêu rụi hạnh phúc của gia đình mà chính bà cũng không ngờ tới. Cho đến một ngày, những chủ nợ tìm đến nhà truy đuổi và bà buộc phải bỏ trốn. Khi ấy, cái tin bà mất tích loang ra khắp thành phố và người ta tạm tin rằng, bà đã nhảy sông nhảy biển tự tử nên mất xác không về.[/FONT]

    [FONT=Arial, Helvetica, sans-serif]Bố cậu biết chuyện, trở về Hải Phòng trong cay đắng. Người đàn ông này đã không đủ nghị lực để vực gia đình qua cơn sóng gió. Ông bị chìm vào chứng trầm uất và những cơn say.[/FONT]

    [FONT=Arial, Helvetica, sans-serif]Những ngày trung học của Long luôn là những buổi trưa đi học về và lang thang ngoài phố, chờ đến khi biết chắc bố cậu đã ngủ sau cuộc rượu bắt đầu từ sáng sớm để tránh những "bữa cơm chửi". Bà nội nghèo, thương các cháu mà bất lực. Có bữa chị gái Long đau bụng, bà đã không biết tìm cách nào để có nổi một món tiền đủ mua cho cháu một liều thuốc giảm đau. Và Long đã gom toàn bộ sách vở trong bàn học của mình đem ra hàng đồng nát đầu ngõ để bán lấy tiền mua thuốc đau bụng cho chị. Số tiền 4.300 đồng để mua thuốc đó luôn là một vết cứa vào ký ức Long, chưa bao giờ cậu nghĩ mình có thể lãng quên.[/FONT]

    [FONT=Arial, Helvetica, sans-serif]Bước vào trung học, Long từng bị thầy giáo đuổi ra khỏi lớp vì không có dép quai hậu đến trường. Cậu đi học trong tâm trạng bất ổn và không biết ngày mai mình sẽ ra sao, sống như thế nào. Người bạn gái thân không muốn cậu bỏ học đã mang cho Long một đôi dép quai hậu cũ của em mình. Và suốt thời trung học, cậu đã nâng niu đôi dép như một báu vật, chỉ đi khi nào thầy giáo kiểm tra, còn thường xuyên đi chân đất đến trường.[/FONT]

    [FONT=Arial, Helvetica, sans-serif]Những ngày tháng đó hằn trong đầu cậu đến mức về sau này, buổi đầu tiên đi làm trong một nhiệm sở tại tòa nhà cao tầng bậc nhất Sài Gòn, thói quen đi chân đất đã khiến cậu bỏ quên cả đôi dép tại phòng làm việc và về nhà bằng đôi chân không. Long thường kể chuyện đó với sự châm biếm về sự quê mùa của mình. Cậu thường đùa, đó là một kỷ niệm đẹp trong day dứt...[/FONT]

    [FONT=Arial, Helvetica, sans-serif]Và khi mọi người gần như mặc định rằng, mẹ Long đã mất tích thì chuyện cổ tích đã diễn ra: Mẹ cậu vẫn còn sống! Bà chỉ chạy nợ vào TP Hồ Chí Minh mà thôi, bởi số nợ hơn 1 tỷ đồng là quá lớn.[/FONT]
    [FONT=Arial, Helvetica, sans-serif]Ngày Long khăn gói vào Sài Gòn trên chuyến xe đường dài, bà nội đã phải bán đi món đồ quý giá cuối cùng trong nhà để kiếm được 300 ngàn đồng cho cậu làm lộ phí. Long bắt đầu cuộc sống mới tại Sài Gòn là những buổi đi bán hàng rong với mẹ tại khu chợ tạm, nhưng Long vẫn nghĩ rằng ngày mai mình sẽ sống khác đi.[/FONT]

    [FONT=Arial, Helvetica, sans-serif]Và cái khác đi đó, theo tư duy thông thường của mẹ cậu, thì cậu phải đi học nghề sửa máy tính. Mẹ cậu cho 10 ngàn đồng mỗi ngày để cậu có tiền gửi xe và ăn cơm trưa. Nhưng cửa hàng Internet luôn kéo cậu đến nhiều hơn trung tâm dạy nghề. Cậu tính toán chỉ ăn bữa trưa bằng một bịch mía tươi 2 ngàn đồng, số tiền còn lại để trả tiền vào mạng Internet.[/FONT]

    [FONT=Arial, Helvetica, sans-serif]Một người bạn mà Long quen trên mạng đã cho cậu biết rằng, những thứ cậu thuộc chẳng làm được việc gì và người ta cần phải học những kỹ năng lập trình cao và hiện đại hơn. Nhưng các tài liệu về lập trình đều bằng tiếng Anh và đó là khó khăn lớn nhất của Long. Chính người bạn đó đã chia sẻ cho Long những tài liệu quý và cũng từ mạng Internet mà Long buộc phải học thật giỏi tiếng Anh để dịch được ra tiếng Việt những trang sách ấy.[/FONT]

    [FONT=Arial, Helvetica, sans-serif]Suốt một năm trời, Long đi học nghề bằng việc xin trông coi cửa hàng Internet để có thể lên mạng miễn phí. Và chính người chủ đó đã cho Long một cơ hội để đi làm tại công ty liên doanh - cái công việc mà về sau khi hiểu rõ về lập trình Long mới biết rằng, cậu chẳng thể làm việc gì khi ở trình độ đó, cậu có việc vì bạn muốn giúp cậu chút tiền mà thôi. [/FONT]

    [FONT=Arial, Helvetica, sans-serif]Tiếp xúc với Nguyễn Ngọc Long, có cảm giác như những gì cậu đang có không phải đến trong chốc lát, những kiến thức của cậu cũng không đến từ sách vở mà bắt đầu từ sự hồ nghi và dần dần sáng ra trong những việc cậu làm. Cậu từng tự kỷ ám thị rằng, phải chăng cậu là nguyên nhân gây đen đủi cho các công ty, khi cậu đến vài tháng là doanh nghiệp đó phá sản.[/FONT]

    [FONT=Arial, Helvetica, sans-serif]Về sau, khi đi làm cho FPT thì cậu hiểu, chỉ có những công ty xập xệ mới nhận một nhân viên không bằng cấp, không chuyên môn, không kinh nghiệm như cậu vào làm. Phải mất rất nhiều thời gian và công sức, trải qua hàng chục công ty như vậy, nhưng cậu lại cho đó là thời gian đáng giá vì nó cho cậu cơ hội gần cái máy tính và hiểu được nhiều chuyện trong cuộc sống.[/FONT]

    [FONT=Arial, Helvetica, sans-serif]Sau đó, Long đi làm thuê cho một Công ty PR của một người bạn thân. Nhưng cậu vẫn muốn làm lập trình, để rồi khi rời Công ty PR, cậu đã tìm mọi cách để được đi làm tại Công viên phần mềm Quang Trung (TP. Hồ Chí Minh). Cậu sẽ làm mãi ở đó nếu như không có cuộc gặp Giám đốc Phùng Tiến Công.[/FONT]

    [FONT=Arial, Helvetica, sans-serif]Gặp nhau, vị Giám đốc (SN 1981) nhìn thấy ở cậu bé đen nhẻm kém mình hai tuổi không chỉ ở khả năng lập trình mà còn bởi nhiệt huyết mạnh mẽ với công việc. Và đến giờ thì Công đã hoàn toàn yên tâm giao phó toàn bộ dự án kinh doanh âm nhạc trực tuyến của FPT Music cho Long quản lý và điều hành. Long cho rằng, vì đây là một tâm huyết của hai anh em nên cậu đã không từ nan để đi đến cùng với dự định biến trang web www.nhacSO.net thành kho âm nhạc trực tuyến có bản quyền lớn nhất Việt Nam.[/FONT]

    [FONT=Arial, Helvetica, sans-serif]Còn để có đủ tiền sống, để góp tiền trả nợ cùng mẹ, cậu đã phải làm thêm nhiều việc, trong đó viết báo về công nghệ thông tin cho các tòa soạn là thu nhập chính. Hiện tại, Long đang làm biên tập và viết bài cho chuyên san "Thế giới @" của Báo Người lao động. Cậu không bao giờ hết những ý tưởng và ý tưởng nào cũng muốn đưa vào hiện thực.[/FONT]

    [FONT=Arial, Helvetica, sans-serif]Tết Bính Tuất, Long khoe được công ty thưởng 12 triệu đồng, cậu dự định mua một chiếc xe Wave Alpha để đi làm. Nhưng về Hải Phòng đón Tết với bà, chị và em trai, khi lên tới Hà Nội, Long chỉ còn chưa đầy 100 ngàn đồng. Cậu đã trả nợ giúp mẹ một khoản tiền, cho những người thân mỗi người một ít. Thế lại đi làm bằng xe bus? Long cười, cậu đã đi làm như thế mấy năm, cũng không mỏi hơn bao nhiêu. Khi thấy niềm vui của những người thân thấy mình trưởng thành, Long có thể làm mọi việc.[/FONT]

    [FONT=Arial, Helvetica, sans-serif]Những ngày này, Sài Gòn nóng gần bốn chục độ, Long vẫn sống cùng bố mẹ trong căn phòng 12m2 thuê tại quận 7, trong nhà chỉ có cái bếp gas du lịch để nấu ăn. Tôi bảo Long nên chuyển nhà. Cậu nói, không muốn chi tiền một cách phung phí, cậu muốn tiết kiệm để trả nợ cho mẹ.[/FONT]

    [FONT=Arial, Helvetica, sans-serif]Tôi muốn nói đến Long như một @ thực sự, bởi cậu đang làm trong lĩnh vực công nghệ thông tin trình độ cao. Tất cả mọi công việc cậu có được đều nhờ mạng Internet và cậu coi đó là một môi trường sống thứ hai của mình. Cậu đang điều hành vài trang web và sẵn sàng làm web miễn phí cho người thân. Nhưng Long không giống như hình dung của nhiều người về một giám đốc 8X. Cậu khoác laptop trên vai nhưng đi làm bằng xe bus, đi thương thảo hợp đồng bằng xe ôm, không biết mùi của sự hưởng thụ, chỉ làm việc và làm việc. Cậu có dự định đi học đại học một cách bài bản. Nhưng công việc đã kéo cậu đi từ tháng này qua tháng khác khiến cái dự định đó mãi vẫn chỉ là dự định. Công việc kéo cậu đi như kéo chữ @ lưng chưa bao giờ thẳng.[/FONT]

    [FONT=Arial, Helvetica, sans-serif]Long chỉ có một tâm niệm, làm sao trả xong khoản nợ lớn cho mẹ, lo cho em trai học xong đại học, khi ấy cậu sẽ tính tiếp chuyện học của mình

    ---------------
    Bài viết này mình đọc từ blog bác Kông (ông giám đốc 8X trong câu chuyện). Bản thân bác Kông cũng có một câu chuyện cảm động khác, nhưng không phải một bài báo, mà là chính chia sẻ của bác trong ngày lễ vu lan. Để mai thử tìm lại vậy ^^.
    [/FONT]
  6. pinkmouse Smiley

    Làm thành viên từ:
    4 Tháng mười hai 2008
    Số bài viết:
    1,195
    Đã được thích:
    257
    Điểm thành tích:
    63
    Nơi ở:
    Columbia/Missouri
    Reputation:
    0
    Thêm một câu chuyện nữa của 8x vượt khó và thành công trong học vấn. Bài post nào cũng khiến mình phải tự nhìn lại bản thân...thấy mình còn quá may mắn...
    ........
    “Cô gái đi xe đạp tới… châu Âu”!
    [[IMG] 2007/02/19 09:59 | by trung ]
    [IMG]
    Bạch Thị Thúy Hà, sinh năm 1983, trở thành nữ sinh đầu tiên của Việt Nam đoạt học bổng Eramus Mundus trị giá 48.400 euro/năm 2005 do Liên minh châu Âu (EC) cấp.

    Trong thời gian ấy, Hà cũng giành được nhiều loại học bổng và được các trường tại Mỹ, các nước châu Âu “chọn mặt gửi vàng”.

    Trong thời gian làm luận văn tốt nghiệp ở khoa Hóa, một nhà nghiên cứu ở Viện Kỹ thuật nhiệt đới (Viện Khoa học và Công nghệ Việt Nam) giới thiệu với Hà về trang web của học bổng Eramus Mundus.

    Hà thấy học bổng đào tạo chuyên ngành Khoa học và Kỹ thuật vật liệu khá mới mẻ, phù hợp với mong muốn và sở thích của em và liền làm hồ sơ đăng ký.

    Đến khi nhập học, em mới biết mình là nữ sinh Việt Nam đầu tiên và cũng là người châu Á duy nhất đoạt học bổng này tại Pháp (chương trình master tổ chức tại 4 nước: Pháp, Đức, Thụy Điển và Tây Ban Nha. Hà đang học lớp Master tại ĐH Công nghệ Lulea (Thụy Điển).

    Thời gian đầu mới học (tháng 9/2005) thật vất vả. Lúc đó, Hà thực sự “ngợp” vì những kiến thức, vấn đề cô chưa từng được tiếp cận khi học ở Việt Nam.

    Khi làm bài kiểm tra, Hà thực sự lo lắng vì lần đầu tiên làm bài thi ở nước ngoài. Nhưng thật bất ngờ, bài thi của Hà đạt điểm cao nhất lớp: 16,5/20! Điều đó đem lại cho cô sự tự tin hơn rất nhiều và hầu như môn thi nào sau đó Hà cũng đạt điểm cao nhất, nhì lớp

    Vốn là dân chuyên Vật lý (Trường THPT chuyên Thái Bình), lên đại học, Hà theo học khoa Hóa (ĐH Khoa học Tự nhiên - ĐH Quốc gia Hà Nội). Gia đình Hà thuộc diện nghèo! Bố cô là thương binh không có việc làm, thu nhập của cả nhà trông vào đồng lương giáo viên cấp 2 của mẹ.

    Hà tâm sự: “Mẹ là người phụ nữ tuyệt vời và có vai trò đặc biệt quan trọng với hai chị em (em trai em hiện là SV năm thứ 2 khoa tiếng Anh, ĐH Hà Nội). Những năm đó, gia đình em đi vay khá nhiều để trang trải cho việc ăn học. Vì thế, khi ở ký túc xá theo học đại học, em chỉ biết đi xe đạp. Và nổi tiếng trong lớp vì thành tích đi xe đạp rất nhanh!”.

    Thời gian ấy, Hà giành được nhiều loại học bổng để du học. Nhiều bạn gọi Hà bằng cái tên vừa trân trọng và trìu mến: “Cô gái đi xe đạp tới… châu Âu”!

    Nhận được học bổng, Hà mừng đấy rồi cũng lo toan. Mừng vì mình được học theo chuyên ngành yêu thích nhưng Hà không khỏi thương mẹ một mình gánh trách nhiệm gia đình.

    Mỗi tháng được cấp 1.600 euro và mỗi năm được cho thêm 5.000 euro tiền học phí và đi lại, Hà không dám mua sắm quần áo hay du lịch cùng bạn bè mà cố gắng tiết kiệm, mỗi tháng gửi về 1.000 euro giúp mẹ trang trải và lo cho em trai ăn học.

    Nói về chuyện riêng tư, cô gái 24 tuổi bẽn lẽn: “Quả thực, với thời gian học lý thuyết, thực hành và học tiếng kín mít (năm ngoái học tiếng Pháp, Anh, năm nay em học tiếng Thuỵ Điển), em nghĩ đến chắc chẳng có bạn trai nào chịu được một bạn gái “lười yêu” như thế!”.

    Đến tháng 7/2007, Hà kết thúc chương trình master và mục tiêu tiếp theo là bảo vệ Tiến sĩ tại Pháp để phấn đấu trở thành giảng viên đại học về chuyên ngành này.

    http://www.teen.vn/read.php?1032
  7. hnguyen Admin

    Làm thành viên từ:
    8 Tháng tư 2009
    Số bài viết:
    1,741
    Đã được thích:
    876
    Điểm thành tích:
    113
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    623 (paper-based), 97 (iBT)
    Nơi ở:
    Columbia, Missouri
    Web:
    Reputation:
    0
    Nguyễn Bích Ngọc: Vào ĐH Harvard không quá khó

    Harvard Harvard các bạn ơi :58:-
    ____

    Nguyễn Bích Ngọc: Vào ĐH Harvard không quá khó

    (Dân trí) - Là 1 trong 4 nữ sinh duy nhất của Việt Nam học tại ĐH Harvard danh tiếng, Nguyễn Bích Ngọc cho rằng vào Harvard không quá khó, quan trọng là mình biết đam mê.

    >> Nguyễn Bích Ngọc thẳng bước vào ĐH Harvard


    Nguyễn Bích Ngọc, hiện là sinh viên năm thứ nhất ĐH Harvard, Ngọc đã nhận được giấy mời học của trường từ tháng 4/2009, cùng học bổng hơn 50.000 USD/năm. Dân trí đã có cuộc trò chuyện với Ngọc khi em về Việt Nam vào dịp tết Tây này.

    [IMG]
    Nguyễn Bích Ngọc: "Vào ĐH Harvard không quá khó như mình tưởng tượng!"

    Em là người may mắn

    Sau thời gian học tại ĐH Harvard danh tiếng em thấy môi trường học này có gì đặc biệt?

    Em rất vui, những người xung quanh em đều là những người xuất chúng. Từ Giáo sư cho đến bạn học đều là những người xuất sắc nhất trên thế giới. Khi em nói chuyện với họ thì thấy họ cũng như sinh viên bình thường nhưng khi biết thành tích của họ thì em thấy rất ngưỡng mộ, họ đều có thành tích đặc biệt về bản thân như bạn em giữ kỷ lục quốc gia của Singapore về 2 môn bơi lội mà nhìn bạn rất bình thường, hay có bạn khác sáng tạo ra hệ thống máy tính để phát hiện ra ung thư vú... em thấy bạn nào cũng có gì đó rất đặc biệt.

    Em cảm thấy mình rất may mắn, khi nhìn quanh thấy toàn những con người xuất sắc. Sinh viên đầu tiên vào ĐH Harvard cũng sẽ tự hỏi bản thân mình là có thực sự sai lầm không, có nhầm lẫn khi được vào trường này học? - đó là cảm giác đầu tiên. Nhưng khi hòa nhập vào thì em thấy mọi người cũng bình thường như các sinh viên khác, ai cũng có đam mê, sở thích riêng của mình.

    Con đường đến với ĐH Harvard của em như thế nào?

    Bố em từng đi học Tiến sĩ ở Đức về nên ngay từ bé bố em đã hướng ngoại cho em. Trước đây em học THCS ở trường Trưng Vương, sau đó học 2 tháng tại trường THPT Hà Nội - Amsterdam và tháng 9/2004 em sang học tại trường National Junior College ở Singapore với học bổng phổ thông toàn phần.

    Do ở Mỹ họ có bộ hồ sơ chuẩn để nộp cho rất nhiều trường ĐH trên toàn nước nên rất thuận lợi cho học sinh, em đã đăng ký 7 trường. Ngoài ra, em cũng đăng ký một số trường ở Anh.

    Cùng lúc em nhận được lời mời của 7 trường ở Mỹ và một số trường ở Anh, trong đó có ĐH Harvard. Em đã chọn Harvard. Lúc đó, em không tưởng tượng là mình đến được ĐH Harvard để học. Em nghĩ 4 năm ở Singapore là bước đệm rất quan trọng vì khả năng tiếng Anh của mình khá lên. Bên cạnh đó, quan điểm sống và cách nhìn cuộc sống của mình chín chắn lên rất nhiều, cách suy nghĩ độc lập hơn. Đây là điều mà những người tuyển sinh ở ĐH Harvard họ cần.

    Sẽ trở về Việt Nam làm việc


    Khi phỏng vấn sinh viên vào ĐH Harvard thì họ hỏi điều gì ?


    Khi phỏng vấn thì họ hỏi em tại sao chọn trường này? những đam mê trong cuộc sống của bạn là? đây là điều ĐH Harvard rất coi trọng. Họ cũng hỏi em về dự định tương lai của mình là gì và sẽ làm gì với bằng ĐH Harvard.
    Vậy đam mê của em là gì?
    [IMG]
    Em sẽ trở về Việt Nam làm việc

    Em thích môn tiếng Anh, Văn học và Lịch sử nhưng em rất đam mê môn Lịch sử. Hiện vào trường em chưa chọn ngành nhưng năm sau được chọn ngành em sẽ chọn ngành Lịch sử hoặc Chính trị. Em rất thích làm ngoại giao, em sẽ về Việt Nam làm việc.

    Em chắc chắn mình sẽ về Việt Nam làm việc?

    Ở ĐH Harvard hiện nay có 4 sinh viên Việt Nam, đều là nữ. Nên em cảm thấy mình rất vinh dự, tự hào đại diện cho đất nước Việt Nam. Thời gian trước Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân sang ĐH Harvard dự Hội thảo, trường họ cắm cờ Việt Nam ngay trung tâm của trường cạnh lá cờ Mỹ. Lúc đó, em cảm thấy mình rất tự hào là người Việt Nam và em đã chụp ảnh dưới lá cờ đó.

    Em quyết tâm học tốt hơn, vì đi xa để học thì phải đạt được mục đích mình đặt ra nhận được bằng tốt nghiệp của Harvard và làm gì đó cống hiến cho đất nước.

    Em khẳng định sẽ về Việt Nam làm việc là do bố em luôn luôn nói với em một điều: “Điều quan trọng nhất là khi đi học ở nước ngoài là để về phục vụ đất nước”. Ở Mỹ thì có rất nhiều tài giỏi, mình chỉ là một trong số những người tài giỏi thì cái bằng đó mình về Việt Nam sẽ đóng góp được nhiều hơn cho đất nước. Đây mới là quê hương của mình.

    Em kể một chút về gia đình của mình?


    Bố em làm ở ngành đường sắt, mẹ em làm công an, em còn một em gái đang học lớp 10. Em rất yêu và tự hào về gia đình của mình.

    Đam mê là chiến thắng


    Du học ở Singapore và ở Mỹ của em đều nhận học bổng toàn phần. Em
    chia sẻ kinh nghiệm xin học bổng và cách học của em cho các bạn trẻ Việt Nam?

    Ngay từ bé, em đã được bố mẹ rèn cho tính tự lập. Nên khi xa nhà em rất tự tin vào bản thân mình. Trong học tập, các bạn nên tìm cho mình niềm đam mê và làm theo niềm đam mê đó chứ không nên theo định hướng của người khác. Em là 1 trong 16 trên tổng số hơn 700 học sinh ở trường chọn học ngành Lịch sử. Các môn sở thích của em kết quả luôn đứng đầu toàn khóa học. Em nghĩ mình có niềm đam mê thì có thành công.

    Ở Mỹ có rất nhiều trường đại học và các trường đó họ cũng rất rộng rãi, cởi mở với sinh viên. Điều quan trọng nhất khi bạn chọn đăng ký vào trường đại học nào đó thì bạn phải tự tin để đăng ký và phải chủ động tất cả từ việc chọn ngành, làm hồ sơ.

    Sau những giờ học căng thẳng thì em giải tỏa stress bằng cách nào?


    Em học nhiều và chơi cũng rất nhiều. Ngoài giờ học em tham gia các tổ chức hoạt động xã hội ở trường ĐH Harvard. Lúc rảnh rỗi em đi mua sắm và xem phim. Em đi học hoàn toàn do học bổng toàn phần nên bố mẹ cho em một chút để chi tiêu thêm thôi.

    Khi đi học xa nhà, mỗi dịp Tết đến cảm xúc của em thế nào?


    Thực sự em không có thời gian để nhớ nhà. Ngày tết là ngày lễ lớn của mỗi gia đình Việt Nam, nên vào đêm giao thừa em thường gọi về tâm sự cùng bố mẹ và chúc phúc cho gia đình.

    Cảm ơn Bích Ngọc!

  8. hnguyen Admin

    Làm thành viên từ:
    8 Tháng tư 2009
    Số bài viết:
    1,741
    Đã được thích:
    876
    Điểm thành tích:
    113
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    623 (paper-based), 97 (iBT)
    Nơi ở:
    Columbia, Missouri
    Web:
    Reputation:
    0
    http://dantri.com.vn/c25/s25-371241/hoc-trung-binh-van-rinh-hoc-bong-du-hoc.htm

    Học trung bình, vẫn “rinh” học bổng du học


    Bí quyết “ăn điểm” khi phỏng vấn

    Ba tháng trước, tin Hoàng Giang (cựu học sinh lớp 11B trường Chuyên Ngữ - Hà Nội) rinh cùng lúc 3 học bổng của các trường trung học Mỹ và Anh khiến bạn bè ai nấy đều “ngạc nhiên chưa!”. Bởi xét về thành tích học tập, Giang không đình đám bằng các bạn cùng trường.

    Hẳn anh chàng có “bí kíp”?

    Có một bảng thành tích khác

    Ở trường, thành tích học tập của Giang chỉ thuộc loại “thường thường bậc trung”. Nhưng liếc sang “sớ” hoạt động phong trào của anh chàng, bất kì ai cũng có thể “ngợp thở”. Ngay khi vào lớp 10, Giang đã tự tin ứng cử và được bầu vào vị trí phó bí thư Đoàn trường, phụ trách mảng phong trào - thể thao. Và trong lúc bạn bè còn chưa kịp quen mặt “phó bí” thì Giang đã “phát pháo” chương trình đón tân học sinh cực kì “nóng bỏng”. Trong đó, gây “chấn động” nhất là việc cho ra đời đội cổ động, tổ chức sân chơi thể thao liên hoàn. Thừa thắng xông lên, Giang thành lập đội bóng đá, rồi tổ chức giải đấu giao hữu giữa các trường. Chưa hết, anh chàng còn tập huấn các “cầu thủ” trở thành “phóng viên” chuyên quay phim, viết bài cho website của trường... Chính sự năng động của Giang đã “quyến rũ” phỏng vấn viên của các trường mà bạn muốn xin học bổng.

    [IMG]
    Hoàng Giang.

    Đức Hòa (lớp 11A trường Chuyên Ngữ, Hà Nội) cũng vừa rinh được học bổng du học phổ thông trung học Mỹ ASSIST và sẽ lên đường sang Mỹ vào cuối năm học này. Hòa cho biết: “Sức học của tớ thuộc loại trung bình. Tớ rinh được học bổng nhờ đầu tư viết bài luận công phu và tự tin khi dự phỏng vấn. Tớ nghĩ, khi săn học bổng du học, kĩ năng giao tiếp và khả năng ngoại ngữ có thể bù đắp phần nào cho thành tích học tập”.

    [IMG]
    Đức Hòa.

    Từ hồi học cấp 2, Thái Hưng (cựu học sinh lớp 12 chuyên Tin trường Phổ Thông Năng Khiếu, hiện là SV trường ĐHQG Singapore) đã lập trình cho mình “công thức” riêng: kiến thức từ trường lớp + hiểu biết xã hội = thành công. Với Hưng, học giỏi mà không biết gì về thế giới xung quanh thì cũng... dở ẹc. Giữ vị trí ủy viên BCH Đoàn trường, Hưng là đồng tác giả của ý tưởng tổ chức Hội sách Năng Khiếu (bán sách giảm giá cho học sinh), lễ hội dành cho teen lớp 10 và 12... Hưng còn nạp thêm vốn sống cho mình bằng việc thường xuyên “xí” chỗ ở những cuộc thi dành cho học sinh. Hưng “tiết lộ”: “Nhờ đi thi nhiều nên tớ khá tự tin. Bởi vậy, lúc phỏng vấn, tớ nói chuyện... tỉnh bơ. Hì hì!”. Bên cạnh chồng hồ sơ “dày cộm” với một loạt “hoạt động ngoài giờ lên lớp”, sự “tỉnh bơ” của Hưng đã giúp anh chàng rinh học bổng “khỏe re”...


    [IMG]
    Thái Hưng.

    Chiêu phỏng vấn của tớ

    Đức Hòa “bật mí”: “Trước buổi phỏng vấn, tớ liệt kê những câu hỏi thường gặp như: mối quan hệ gia đình, quá trình học tập, hoạt động xã hội, lí do muốn đi du học... Lúc mặt đối mặt với phỏng vấn viên, tớ luôn tỏ thái độ lắng nghe và dành vài giây để suy nghĩ trước khi trả lời. Trong lúc nói chuyện, tớ để ý xem người phỏng vấn quan tâm vấn đề gì thì tập trung nói nhiều về vấn đề đó, những điều khác tớ chỉ nói sơ qua nhằm tránh người đối diện cảm thấy bị mất thời gian”.

    Còn “bí kíp” của Hoàng Giang là sự kiên trì. Suốt hai năm lớp 9 và 10, Giang liên tục “thử nghiệm” việc xin học bổng du học. Với Giang, cứ mỗi lần phỏng vấn “rớt đài”, bạn lại rút ra bài học cho mình: hồ sơ phải đầy đủ, trả lời dứt khoát, bài luận cần nói rõ suy nghĩ của bản thân... Tích lũy một “bụng” kinh nghiệm, sang năm lớp 11, hầu như “vác” hồ sơ đến trường nào Giang cũng được “duyệt” học bổng.

    Sau vài lần nộp hồ sơ xin học bổng du học, Hoàng Lan (SV trường ĐHQG Singapore) phát hiện một “bí mật” đáng giá: Nhiều trường không đánh giá cao bảng điểm bằng chiều hướng “lên dốc” của ứng viên. Với họ, sự tiến bộ, cách khắc phục khó khăn khi gặp trở ngại là tiêu chí để nhận xét khả năng của học sinh. Thế nên, lần cuối cùng dự phỏng vấn, Lan nhiệt tình chứng minh cho đại diện của trường thấy nỗ lực không ngừng của mình và bạn đã thành công...

    Có rất nhiều điều bạn cần phải trang bị nếu muốn săn học bổng du học. Tuy nhiên, nếu bạn đã từng cho rằng phải có bảng điểm “như mơ” mới... mơ tới học bổng du học thì hãy suy nghĩ lại nhé. Bởi lẽ, thực tế là có nhiều teen học “bình thường thôi!” nhưng vẫn “ẵm” học bổng “ngon lành”. Nắm được “bí kíp” và có kế hoạch chuẩn bị dài hơi, bạn cũng có thể thành công như họ.

    Để không bị... cà lăm khi đối diện với người lạ, trước khi đi phỏng vấn, bạn nên “diễn” một mình trước gương. Đừng quên chuẩn bị sẵn cách trả lời cho những câu hỏi thường gặp.

    Không cần thành tích xuất sắc không có nghĩa là bạn học quá... dở. Sẽ “bít cửa” đối với những ai “mù tịt” ngoại ngữ và học lực dưới mức trung bình. Trong lúc nói chuyện, bạn nên đề cập đến các vấn đề thời sự xã hội. Muốn vậy, bạn không thể làm ngơ với sách báo.

    Hãy xem buổi phỏng vấn như cuộc trò chuyện giữa hai người quen, bạn sẽ thấy thoải mái hơn. Đừng quên điều này: bạn chỉ là học sinh, những đề tài vĩ mô không thuộc “tầm kiểm soát” của bạn. Nhiều ứng viên từng bị “out” khi thao thao nói về chuyện “đao to búa lớn”, nhưng lại lúng túng trước những câu hỏi thông thường như: Thức dậy lúc mấy giờ? Thường làm gì trước khi đến trường, cuối tuần đi chơi ở đâu?... Tránh lỗi này nha bạn!


    Trước khi quyết định xin học bổng của trường nào, bạn cần tìm hiểu “lí lịch” của trường đó. Bạn có thể tham gia diễn đàn du học sinh của trường để tham khảo ý kiến những anh chị đi trước.

    Theo Thúy Vy
    Mực Tím
  9. hnguyen Admin

    Làm thành viên từ:
    8 Tháng tư 2009
    Số bài viết:
    1,741
    Đã được thích:
    876
    Điểm thành tích:
    113
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    623 (paper-based), 97 (iBT)
    Nơi ở:
    Columbia, Missouri
    Web:
    Reputation:
    0
    Võ Thị Minh An - Cô gái được nhiều sinh viên Mỹ ngưỡng mộ

    http://dantri.com.vn/c25/s25-370950/vo-thi-minh-an-co-gai-duoc-nhieu-sinh-vien-my-nguong-mo.htm

    Võ Thị Minh An - Cô gái được nhiều sinh viên Mỹ ngưỡng mộ


    (Dân trí) - Nhận được học bổng 200.000 USD của trường ĐH Mount Holyoke, đoạt giải thưởng báo chí Mỹ, Võ Thị Minh An còn được nhiều trường trung học, ĐH Mỹ mời diễn thuyết về chất độc màu da cam. Minh An được nhắc đến bằng sự ngưỡng mộ của nhiều sinh viên Mỹ.


    Nhân dịp An về Việt Nam nghỉ tết Dương lịch, Dân trí đã có cuộc trò chuyện với cô nữ sinh nổi tiếng này.

    [IMG]
    Võ Thị Minh An hiện là sinh viên Đại học Mount Holyoke, Mỹ

    Từ tình yêu với các em bị ảnh hưởng chất độc màu da cam


    Được biết, năm 2008 An đã nhận được học bổng trị giá 200.000 USD của trường ĐH Mount Holyoke - Mỹ. An có thể bật mí vì sao em nhận được học bổng này?


    Hồi học lớp 11 trường THPT Lê Hồng Phong, TPHCM em nhận được học bổng toàn phần trị giá 30.000 USD tại Trường Brentwood (bang California, Mỹ), trong thời gian học ở đây em “lọt” vào top 10% học sinh giỏi dẫn đầu toàn trường và em nhận được giải thưởng Thơ quốc tế Mỹ.

    Bên cạnh đó, em đã đi nói chuyện ở 7 trường trung học về chất độc màu da cam và những buổi nói chuyện đó đã gây ấn tượng mạnh với các bạn học sinh và phụ huynh Mỹ. Em đã hợp tác với Tổ chức Phi Chính phủ Spiral Foundation xây dựng nên dự án từ thiện gây quỹ giúp trẻ khuyết tật ở Huế. Qua các buổi nói chuyện, nhiều phụ huynh và doanh nhân Mỹ đã ủng hộ vào Quỹ hơn 50.000 USD. Sau năm học ở Mỹ, em về Việt Nam hoàn thiện bậc THPT. Em nộp hồ sơ vào trường ĐH Mount Holyoke và nhận được học bổng trên.

    Tại sao Minh An đưa vấn đề chất độc màu da cam để nói chuyện và lý do gì để trường Brentwood đồng ý cho em nói về chủ đề này vì đây là vấn đề rất nhạy cảm hiện nay?


    Cái chính em hướng tới vấn đề chất độc màu da cam là từ năm lớp 7, khi mẹ em làm ở bệnh viện Từ Dũ, trong bệnh viện có nhiều trẻ em chất độc màu da cam. Em gặp và rất ấn tượng với các em đó. Ấn tượng đó quá mạnh khi nhìn thấy hình ảnh khiếm khuyết của các em và em đã tò mò tìm hiểu vấn đề này vì sao vấn đề này vẫn chưa được giải quyết ổn thỏa.

    Điều em quan tâm nhất là cuộc sống của các em và muốn làm thế nào cho cuộc sống các em đỡ bất hạnh hơn một chút. Chứ không hy vọng đem lại sự toàn vẹn, công lý 100% cho các em.

    Ban đầu em không được sự chấp nhận nói về vấn đề này. Bởi vì khi chiếu phim tài liệu mà em thu thập về chất độc màu da cam cho thầy hiệu trưởng xem thì thầy rất lo ngại vì đây là vấn đề khá quan trọng, nhạy cảm, đang là cuộc tranh luận giữa 2 nhà nước với nhau. Nhưng thầy lo nhất là những hình ảnh này quá ghê, họ không nghĩ tồn tại những con người có hình thù quái dị như thế. Thầy sợ gây tác động xấu đến học sinh của trường.

    Em đến gặp thầy dạy môn Lịch sử của em là một Giáo sư về sử học, em chiếu cho thầy xem và hỏi thêm ý kiến các phụ huynh mà em biết và họ rất ủng hộ. Em quay lại thuyết phục thầy hiệu trưởng nhưng thầy vẫn không chịu. Lần thứ ba em cùng Giáo sư dạy sử đến thuyết phục thầy hiệu trưởng và thầy đã đồng ý. Em đã vượt qua được cái ngưỡng khó khăn nhất.

    Khi nói chuyện và trình chiếu những hình ảnh các em bị ảnh hưởng chất độc màu da cam, học sinh Mỹ họ hưởng ứng như thế nào?


    Khi thuyết trình, em không nói quá nhiều của tội ác chiến tranh, em chỉ nói đến nỗi đau mà các em phải gánh chịu. Chỉ hình ảnh đã diễn tả hết tất cả và nhiều học sinh Mỹ rất đau xót và mong muốn giúp đỡ các em đó. Đương nhiên khi diễn thuyết em không lên án ai là người có tội. Sau đó, em đã được 7 trường trung học ở Mỹ mời diễn thuyết về vấn đề này vì những hình ảnh xúc động mà em mang đến cho mọi người.

    Khi sang học ĐH tại trường Mount Holyoke, em cũng đã được mời diễn thuyết tại nhiều trường trung học và đại học tại Mỹ vì mọi người đã biết đến em, công việc của em làm.

    Đến giải thưởng báo chí Mỹ


    Được biết, năm 2009 Minh An đã đạt giải thưởng Knudson Churchill Scholarship Trust danh giá vì những đóng góp lớn trong lĩnh vực truyền thông, bạn viết về đề tài gì?



    Em viết bài luận về sức ảnh hưởng, tầm quan trọng của báo chí đối với xã hội và em ví dụ cụ thể về vấn đề chất độc màu da cam mà em đã và đang làm tạo nên sự lan tỏa trong xã hội như thế nào.

    [IMG]
    "..Em nghĩ không ước mơ quá cao xa mà làm thật tốt những điều trước mắt,
    hãy dồn hết sức vào những công việc mình yêu thích sẽ thành công"

    Minh An kể một chút về gia đình mình và ai là người chịu ảnh hưởng nhất đối với em?


    Mẹ là nữ hộ sinh trưởng, Khoa Sản A Bệnh viện Từ Dũ, bố là Giáo sư Sử học và em có một em trai. Thật ra ba và mẹ em không ép buộc em theo con đường mà ba mẹ thích. Ba mẹ để cho em tự khám phá bản thân, tôn trọng cách lựa chọn nghề nghiệp của con.

    Ba mẹ em đều sinh ra trong một gia đình nghèo, mẹ chịu nhiều bất hạnh trong cuộc sống, không còn người thân do chiến tranh và bệnh tật đưa lại nhưng mẹ em đã vượt qua nỗi đau lớn để sống và làm việc. Ba em nhà nghèo, do tự học nên mới có ngày hôm nay. Em học được ba mẹ ở tính cách đó. Khi học xong em sẽ trở về Việt Nam làm việc.

    Dự định trong thời gian tới của An là gì?


    Em được tổ chức sinh viên Mỹ gốc Châu Á mời tới dự hội nghị và nói chuyện về chất độc màu da cam. Dự định năm nay, em và các bạn sinh viên Việt Nam ở trường tiến tới tổ chức hội nghị như vậy.

    Ngoài ra, em cùng các bạn sinh viên sẽ quyên góp 1 số tiền dự định cho quỹ “Vươn lên” cho báo Tuổi trẻ dành cho các em bị ảnh hưởng chất độc màu da cam. Em đã thành lập một trang web về chất độc màu da cam. Em dự định, em sử dụng web này để giới thiệu đến 5 trường ĐH, cùng trong hệ thống trường em đang học là ĐH University of Massachusetts, Amherst, Mount Holyoke, Hampshire và Smith.

    Nhận học bổng Mỹ từ thời phổ thông đến đại học, An có thể chia sẻ kinh nghiệm xin học bổng với các bạn trẻ hiện nay?


    Hiện nay, để tìm học bổng đi du học Mỹ cũng không quá khó vì thông tin các trường cần họ đã được đăng tải trên trang web của trường. Các trường ĐH Mỹ, họ muốn thu hút nhân tài trên thế giới, không phải là họ cho mình học bổng mà bắt mình sau này làm việc trả lại họ số tiền đó mà họ muốn học xong bạn có đóng góp nào đó cho xã hội, cho quê hương.
    Khi các bạn nộp đơn xin học bổng vào ĐH Mỹ, điểm số chỉ là một phần, phần thứ hai các bạn phải cho họ thấy là bạn có gì đó đặc biệt, khác với các bạn khác. Ví dụ: bạn thích vẽ, bạn chứng minh niềm đam mê đó của bạn, bạn vẽ nhiều, bạn có nhiều giải thưởng. Bạn phải chú ý đến vấn đề này hơn là bạn viết một bài luận văn dài kể bạn đã đạt thành tích như thế nào.


    Phương châm sống của An là gì?

    Em rất thích câu nói của bà Mother Teresa (bà đạt giải Nobel) là: “Bạn không thể làm được những điều to lớn, bạn chỉ có thể làm được những việc nhỏ với tình yêu to lớn mà thôi”. Em thích câu nói này vì từ những việc bà làm đã gây những ảnh hưởng to lớn đối với những người bất hạnh ở Ấn Độ. Câu nói đã cho em một động lực lớn hơn là những hoài bão cao xa của mình. Em nghĩ không ước mơ quá cao xa mà làm thật tốt những điều trước mắt, hãy dồn hết sức vào những công việc mình yêu thích. Một ngày nào đó, công việc mình làm sẽ hiện hữu, trở nên lớn lao với bản thân mình, cuộc sống của mình.

    Cảm ơn Minh An về cuộc trò chuyện này!

    Võ Thị Minh An, sinh năm 1989 tại TPHCM.

    Năm lớp 11 nhận học bổng toàn phần trị giá 30.000 USD tại Trường Brentwood (bang California, Mỹ). An là một nhà ủng hộ mạnh mẽ cho các hoạt động vì các nạn nhân Việt Nam bị nhiễm chất độc màu da cam. Năm 2007, An hợp tác với tổ chức Spiral Foundation để giúp gây quỹ hơn 50.000 USD trong vòng hơn 4 tháng. Năm 2008 học bổng 200.000 USD của Trường Đại học Mount Holyoke, Mỹ.

    Năm 2009, An được mời diễn thuyết tại nhiều trường trung học và đại học ở Mỹ về chủ đề chất độc màu da cam.

    Đoạt giải thưởng Knudson Churchill Scholarship Trust danh giá năm 2009 vì những đóng góp lớn trong lĩnh vực truyền thông.


    An là đại diện Việt Nam tham gia hai diễn đàn lớn, World Urban Forum và World Youth Forum do cơ quan HABITAT thuộc Liên Hiệp Quốc tổ chức ở Vancouver, Canada. An được Đài phát thanh British Columbia mời chia sẻ về cơ hội phát triển cho giới trẻ Việt Nam cũng như là vẻ đẹp của ngôn ngữ và truyền thống Việt Nam.

    Hồng Hạnh
  10. jupiterz New Member

    Làm thành viên từ:
    11 Tháng tư 2016
    Số bài viết:
    10
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    1
    Giới tính:
    Nữ
    Web:
    Reputation:
    0
    kết câu này " TS Vũ Minh Khương: Hiện nay nền giáo dục nước ta đang đứng trước những khiếm khuyết rất căn bản trong việc hình thành nền tảng cho công cuộc phát triển."
  11. luc1994 New Member

    Làm thành viên từ:
    2 Tháng tám 2017
    Số bài viết:
    6
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    1
    Giới tính:
    Nam
    Reputation:
    0
    Cảm ơn ad đã chia sẻ bài viết này ... Hy vọng ad sẽ chia sẻ nhiều bài viết hay và hữu ích hơn nữa.
  12. luc1994 New Member

    Làm thành viên từ:
    2 Tháng tám 2017
    Số bài viết:
    6
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    1
    Giới tính:
    Nam
    Reputation:
    0
    Hiện nay nền giáo dục nước ta đang đứng trước những khiếm khuyết rất căn bản trong việc hình thành nền tảng cho công cuộc phát triển. Cảm ơn ad đã chia sẻ bài viết này ... Hy vọng ad sẽ chia sẻ nhiều bài viết hay và hữu ích hơn nữa.
  13. luc1994 New Member

    Làm thành viên từ:
    2 Tháng tám 2017
    Số bài viết:
    6
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    1
    Giới tính:
    Nam
    Reputation:
    0
    Khi đã nạp xong tiền, thì bạn chỉ việc chọn những trò chơi mà mình thích để chơi. Đánh bài online ăn tiền sẽ không giống với việc chơi bài giải trí. Mặc dù là giải trí nhưng vẫn phải có chút tiền để hấp dẫn, vừa vui vừa có thể có tiền mang về. Để rút được tiền thì bắt buộc bạn phải làm lệnh rút tiền tại website của nhà cái.
  14. luc1994 New Member

    Làm thành viên từ:
    2 Tháng tám 2017
    Số bài viết:
    6
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    1
    Giới tính:
    Nam
    Reputation:
    0
    :nosebleed::sad::pudency::too_sad::angry::hell_boy::eek:h::after_boom::look_down::still_dreaming::big_smile::tire::embarrassed::what::surrender::adore::sweat::byebye::burn_joss_stick::smile::boss::bad_smelly::choler::amazed::baffle::sweet_kiss::misdoubt::confuse::sexy_girl::rap::gach::cry::eek:ps::matrix::beauty::feel_good::sure::cool_002::dribble::beat_brick::go::confident::hungry::shame::waaaht::haha::canny::beat_plaster::ah::doubt::spiderman::beat_shot:
    :);):(:mad::confused::oops::rolleyes:o_O:):(;):D;;)>:D<:-/:x:">:p:-*=((:-ox-(:>b-):-s>:):((:)):|=))o:)=;:3:bz:bz:bz^#(^:)]:-c:-??%-(%-(%-(:-ss:-ss=D>:((>:):-ss:-ss:-ss:-ss:|
    • :)
    • ;)
    • :(
    • :mad:
    • :confused:
    • :oops:
    • :rolleyes:
    • o_O
    • :)
    • :(
    • ;)
    • :D
    • ;;)
    • >:D<
    • :-/
    • :x
    • :">
    • :p
    • :-*
    • =((
    • :-o
    • x-(
    • :>
    • b-)
    • :-s
    • #:-s
    • >:)
    • :((
    • :))
    • :|
    • /:)
    • =))
    • o:)
    • :-B
    • =;
    • |-)
    • 8-|
    • L-)
    • :-&
    • :-$
    • [-\left(
    • :eek:\right)
    • 8-}
    • <:p
    • \left:)|
    • =P~
    • :-?
    • #-o
    • =D>
    • :-ss
    • @-\right)
    • :^o
    • :-w
    • :-<
    • >:p
    • <\right):\right)
    • :mad:\right)
    • 3:-O
    • :\left(|\right)
    • ~:>
    • @};-
    • %%-
    • **==
    • \left(~~\right)
    • ~o\right)
    • *-:\right)
    • 8-x
    • =:\right)
    • >-\right)
    • :-L
    • [-O<
    • $-)
    • :-"
    • b-(
    • :)>-
    • [-X
    • \:D/
    • >:/
    • ;))
    • o
      ⇒⇒
    • o
      ⇒⇒
    • o-+
    • (%)
    • :-@
    • ^:)^
    • :-j
    • (*)
    • :)]
    • :-c
    • ~X(
    • :-h
    • :-t
    • 8
      ⇒⇒
    • :-??
    • %-(
    • :eek:3
    • X_X
    • :!!
    • \m/
    • :-q
    • :-bd
    • ^#(^
    • :bz
    • :v
    • :3
  15. ngocvncom New Member

    Làm thành viên từ:
    29 Tháng tám 2017
    Số bài viết:
    11
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    1
    Giới tính:
    Nam
    Web:
    Reputation:
    0
    truyên rất hay và cảm động nha bạn :(

Chia sẻ trang này