Change

[Luận lý học] Kỹ năng phân tích

Thảo luận trong 'Leadership and personal development' bắt đầu bởi hnguyen, 16 Tháng mười hai 2009.

  1. hnguyen Admin

    Làm thành viên từ:
    8 Tháng tư 2009
    Số bài viết:
    1,741
    Đã được thích:
    876
    Điểm thành tích:
    113
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    623 (paper-based), 97 (iBT)
    Nơi ở:
    Columbia, Missouri
    Web:
    Reputation:
    0
    Chào các bạn,

    Theo sau câu hỏi rất hay của bạn Munie Thanh Hằng trong bài Mười chiêu chạy tốt trong quản lý các dự án, ta thấy kỹ năng phân tích và đặt câu hỏi là cực kỳ quan trọng, đặc biệt trong hoàn cảnh khó khăn của giáo dục Việt Nam, cả ở gia đình lẫn nhà trường thường nặng về:

    (1) Áp đặt các công thức: công thức toán, công thức suy nghĩ, đi đúng lề phải :6:-
    (2) Hạn chế hỏi, giấu thông tin :6:-
    (3) Nhồi nhét về ghi nhớ. :)


    Thành ra mình phải biết phân tích và giữ đầu óc cởi mở tự thân. Nếu như vậy, bạn sẽ đương nhiên là người sáng ý nhất trong cả nhóm và giúp được mình và những bạn bè khác rồi :)

    Hôm nay, mình giới thiệu với các bạn bài viết của anh Trần Đình Hoành về Lý luận phân tích nhé. Theo sau topic này, chúng ta hãy:

    Chia sẻ những trải nghiệm về đặt câu hỏi
    Chia sẻ những kinh nghiệm về phân tích, việc giải quyết được vấn đề, sai lầm và bài học kinh nghiệm mà bạn gặp phải nhé :)

    Và những chia sẽ tùy ý của bạn liên quan đến chủ đề phân tích.

    Go! Go! Go! các bạn nhé :)

    Hiển.

    ________


    [IMG]

    Phân tích



    Chào các bạn, Trong các kỹ năng suy nghĩ và lý luận thì có lẽ kỹ năng phân tích (analytical skill) được xem là quan trọng hơn cả. Hầu như bất cứ quảng cáo tìm chuyên gia hay quản lý nào ở Mỹ cũng ghi điều kiện “good analytical skill.” Vậy , kỹ năng phân tích là gì? Và tại sao nó quan trong đến thế?

    Phân tích có nghĩa là chẻ vấn đề ra thành từng mảnh nhỏ, để hiểu từng chi tiết, từng khía cạnh nhỏ, hiểu được vấn đề từ ngoài vào trong, từ trong ra ngoài, cũng như người thợ máy rã cái máy khổng lồ thành trăm mảnh vụn để tìm và chữa bệnh bên trong lòng máy. Người ta thường dùng chỉ một từ phân tích, nhưng trong thực tế, phân tích còn bao hàm ý tổng hợp. Tổng hợp là ngược lại của phân tích, là ráp trăm mảnh phụ tùng lặt vặt lại thành chiếc máy. Nếu rã máy mà không lắp lại được, thì đó là phá máy chứ không phải là phân tích, phải không? Tuy nhiên, người ta ít chú tâm và ít nói đến tổng hợp, vì người giỏi phân tích tự nhiên là giỏi tổng hợp, cũng như người rã máy thường xuyên thì đương nhiên là sẽ biết ráp trở lại.

    Trên phương diện lý luận, kỹ năng phân tích có thể gom vào một chữ–“hỏi.” Người phân tích là người biết đặt câu hỏi, như chuyên viên điều tra. Nghe bất cứ điều gì cũng có thể đặt câu hỏi. Nói tóm tắt là “Hỏi cho ra lẽ.” Trong các chương trình giảng dạy về điều tra cho nhân viên an ninh, ký giả, luật sư, v.v… người ta dạy một công thức hỏi giản dị–5W1H–what, where, when, who, why và how. Chuyện gì xảy ra, ở đâu, lúc nào, xảy ra với ai, tại sao xảy ra, xảy ra cách nào. Ví dụ:

    “Trời ơi, ngoài đường Lê Văn Sỹ cháy dữ lắm!”
    1. “Vậy hả? Cái gì cháy.” (what)
    “Xe hơi.”
    2. “Chỗ nào” (where)
    “Cổng số sáu?”
    3. “Đang cháy hả?” (when)
    “Ừ, đang cháy. Tui mới ở đó về.”
    4. “Cháy sao?” (how)
    “Thấy cháy đầu máy, lan ra giữa xe rồi. Chắc nổ thùng xăng quá.”
    5. “Tại sao cháy vậy?” (Why)
    “Không biết. Chắc hết dầu máy, xe nóng quá. Hay là gì đó.”
    6. “Có ai bị thương không?” (who)

    “Thấy có ông tài xế với một bà đứng đó. Không thấy ai trong xe. Không thấy ai bị thương.”

    Trong nghề ký giả, một bản tin vắn tắt cũng phải có tối thiểu là 6 yếu tố này mới được xem như hội đủ tiêu chuẩn. Dĩ nhiên, mỗi câu trả lời trong này lại có thể đẻ ra 6 câu hỏi khác, và mỗi câu trả lời mới lại có thể đẻ ra 6 câu hỏi mới. Chỉ trong một lúc thôi, là 6 câu hỏi đầu tiên có thể đẻ ra hằng trăm câu hỏi mới, và cứ tiếp tục như thế cho đến khi người điều tra thấy không cần phải hỏi thêm nữa. (Vì vậy các luật sư luôn luôn khuyên các thân chủ trong các vụ kiện là “không nói gì với ai hết.” Nói môt câu là trả lời một năm chưa xong).

    [IMG]
    Động não



    Trong nghệ thuật lý luận và hùng biện, phương pháp này còn gọi là phương pháp Socrates, vì triết gia Socrates của Hy Lạp thường biện luận bằng cách dựa vào câu nói của đối thủ rồi bắt đầu hỏi ông ta, cho đến khi ông ta phải công nhận là điều ông ta nói không đúng.

    Ví dụ: “Đàn ông xấu.”
    “Chị nói sao?”
    “Tui nói đàn ông xấu.”
    “Vậy tui xấu sao?”
    “Anh ngoại lệ. Anh là bạn tốt của tui.”
    “Vậy ba của chị thì sao?”
    “Ba tui ngoại lệ.”
    “Ông nội cũng ngoại lệ?”
    “Ừ.”
    “Vậy chị còn nói đàn ông xấu nữa không?”
    “Thôi. Tui nói, đàn ông xấu, ngoại trừ một thiểu số.”
    “Thiểu số đó là những ai vậy?”

    Và cứ thế mà tiếp tục.

    Trong đời sống tri thức, cái nhìn phân tích là cái nhìn đánh dấu hỏi trên mọi giả thuyết, mọi định đề, mọi câu nói, mọi từ ngữ, cho đến khi người hỏi thỏa mãn với mọi câu trả lời. Vì vậy, khả năng phân tích (analytical skill) chính là cốt lõi của tư duy phê phán (cirital thinking) mà ta đã nhắc qua trước đây trong bài “Tư duy tích cực.” Tư duy phê phán có nghĩa là không chấp nhận điều gì là đúng cho đến khi ta đã nghiên cứu mọi khía cạnh lớn nhỏ của vấn đề, để kết luận và phê phán cái gì đúng cái gì sai. Và trong tiến tình nghiên cứu đó, kỹ năng phân tích là kỹ năng số một, nếu không phải là kỹ năng duy nhất.

    Ta có thể thấy ngay là trong một cuộc biện luận dùng phân tích, người ta có thể đi hoài đến vô tận, không bao giờ ngừng, Một cuộc nói chuyện có thể bắt đầu từ trung tâm thành phố Nha Trang và chỉ một lúc sau đã có thể lang thang trên những đỉnh tuyết trắng trên dãy Alps của Âu châu hay những thảo nguyên hừng hực nóng ở Châu Phi. Vì vậy, kỹ năng phân tích rất hữu ích trong những buổi động não (brainstorm) tìm ánh sáng sáng tạo.
    [IMG]
    Này, này, ông lý sự cái này này!



    Và dĩ nhiên là trong nhiều cuộc tranh luận ta hay thấy trên Internet, nó có thể làm cho tất cả mọi người, từ người tranh luận cho đến người đọc, lạc sâu trong những cánh rừng rậm hoang vu. Cho nên, trong thực tế ta phải biết khi nào thì ngưng, hay tạm ngưng, phân tích vì những lý do thực tiễn—không thể cứ ngồi đó phân tích hoài, hoặc phân tích quá xa so với chủ đề ban đầu. Hơn nữa, chúng ta phải biết giới hạn của ngôn ngữ và lý luận. Ngôn ngữ và lý luận có rất nhiều giới hạn. Ta không thể cứ tin vào ngôn ngữ 100% để giải quyết mọi vấn đề. Ví dụ: Cái bàn là gì? Một mặt phẳng và bốn cái chân. Thế cái gường cũng là cái bàn sao? Không, cái bàn để ngồi và ăn uống. Vậy cái sập gụ các ông đồ ngồi dạy học có phải là cái bàn không? Không, người ta không ngồi trên bàn. Vậy nhà tôi có ông Phật ngồi trên bàn, nó là cái gì? Cứ như thế, nếu ta lấy ra bất kỳ một từ nào trong tự điển và bắt đầu phân tích, thì từ đó cũng đều không hoàn toàn chính xác. Vì vậy, ngôn ngữ và lý luận có rất nhiều hạn chế. Ta phải biết các hạn chế đó.

    Ngoài ra, đa số vấn đề trong đời sống, không thể cứ mang lời nói và lý luận ra mà giải quyết. Ví dụ: Một nhóm dân quê có thể nói với nhà nước như thế này: “Đây toàn là đất hương hỏa ông cha chúng tôi đã cả trăm năm để lại. Mấy ông đừng mang luật lệ, lý sự cùn, hay súng ống ra dọa. Chúng tôi không dời đi đâu hết. Chúng tôi sẵn sàng chết trên mảnh đất của chúng tôi.” Những trường hợp đó phải được giải quyết từ từ bằng đối thoại, cảm thông, và thuyết phục bằng tình cảm.

    Kỹ năng phân tích, cũng như, mọi kỹ năng khác, được phát triển nhờ thực tập hằng ngày. Hiện nay, không có cách nào thực tập hay hơn là tranh luận trên các diễn đàn Internet. Cho nên nếu các bạn siêng tranh luận trên Net, trong những diễn đàn có quản lý tốt để các tranh luận được diễn ra lễ độ, thì đó là cách rất hay để phát triển.

    Tuy nhiên có hai điều quan trong nhất trong việc phát triển kiến thức, các bạn cần ghi nhớ–đó là sự can đảm và tính thành thật trí thức (intellectual honesty).

    1. Can đảm: Nếu ta sợ người ta cười tư tưởng của ta, ta sẽ không dám nói gì, và ta sẽ không bao giờ biết được chỗ yếu và chỗ mạnh của tư tưởng mình. Đó là chưa kể còn khối chuyện khác có thể làm ta sợ — sợ nói thì mất việc, mất tiền, mất sở.

    2. Tính thành thật trí thức. Nếu chúng ta sợ chuyện gì đó—như sợ ông giám đốc—hay tham chuyện gì đó—như tham được lên chức—tiềm thức của ta sẽ điều khiển ta lúc nào cũng nghĩ hay và nói tốt về ông giám đốc, và không thấy được cả những quyết dịnh rất tồi của ông ta. Điều này ta gọi là “thiếu thành thật trí thức,” vì có thể là trong lòng chúng ta rất thành thật, nhưng tri thức của chúng ta đã thiếu thành thật vì bị quyền lợi cá nhân che mờ.

    Dĩ nhiên, người tư duy tích cực luôn luôn chú trọng vào cái hay, cái tốt của người, và luôn luôn sống hòa ái. Điều cần nói ở đây là, trong khi chú trọng vào điều tốt, ta vẫn phải đủ sáng suốt để thấy mọi vấn đề, và khi thấy vấn đề nào cần giải quyết thì tìm cách giải quyết một cách tích cực và hòa ái. Người thiếu thành thật trí thức, không thấy được cả vấn đề.

    Vấn đề lớn trong giáo dục đại học trên thế giới ngày nay là người ta dạy kỹ năng, nhưng không dạy đức hạnh. Cũng như thầy dạy kiếm thuật nhưng không cần biết học trò sẽ dùng kiếm để cứu người hay giết người. Kỹ năng, như là kỹ năng phân tích, chỉ là khí cụ như kiếm. Dùng kiếm thế nào trong cuộc đời mình là do mình có đủ can dảm và thành thật không.

    Chúc các bạn một ngày vui vẻ.

    Mến,

    Hoành

    © Copyright 2009, TDH
    Licensed for non-commercial use
  2. pinkmouse Smiley

    Làm thành viên từ:
    4 Tháng mười hai 2008
    Số bài viết:
    1,195
    Đã được thích:
    257
    Điểm thành tích:
    63
    Nơi ở:
    Columbia/Missouri
    Reputation:
    0
    Wow bài viết này hay quá, cảm ơn anh Hiển nhé :)

    Đúng là analytical skills như cái kiếm, mình vung kiếm thế nào là do cái đầu mình chỉ huy. Cái đầu nghĩ tích cực thì chỉ đưa ra những phân tích có tính xây dựng, cái đầu mà biased, giấu dốt, sợ này sợ kia...thì chắc chắn đường kiếm chỉ "chọc" vào những lý luận rất nhỏ hẹp và không giúp cho việc hiểu vấn đề thấu đáo và đúng đắn hơn.

    Tranh luận trên các diễn đàn là một cách tốt để chúng ta rèn luyện kĩ năng này, nhưng cùng với đó chúng ta phải nhớ là Phê phán xây dựng chứ không phải lải nhải tiêu cực các bạn nhé :27:-

    Chúc cả nhà ngày mới vui :)
  3. hnguyen Admin

    Làm thành viên từ:
    8 Tháng tư 2009
    Số bài viết:
    1,741
    Đã được thích:
    876
    Điểm thành tích:
    113
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    623 (paper-based), 97 (iBT)
    Nơi ở:
    Columbia, Missouri
    Web:
    Reputation:
    0
    Cám ơn Hòa, anh cũng thấy cái ý về intellectual honesty rất quan trọng :)

    Can đảm và thành thật thật khó, nói dễ hơn trong thực tế nhiều. Có quá nhiều yếu tố chi phối. Nhớ hồi trước anh tính apply đi học chẳng hạn, cũng dấu diếm không dám ho he vì sợ bọn GATO.Nghĩ lại thấy cái sợ của mình rất vô lý, có lẽ có trong tiềm thức từ trước bởi thói quen giấu như mèo của Việt Nam :6:- Bị cầm tù bởi thói quen bí mật kiểu đó rất ngu xuẩn :)

    Nhưng hồi học GRE quen được một số bạn có đầu óc cởi mở lắm và nói thẳng nói thật. Tại cậu này có cô bạn gái ở Mỹ nên chắc có ảnh hưởng tốt. Vèo một cái, chỉ mấy tích tắc, mọi câu chuyện diễn ra dưới ánh sáng mặt trời rất hiệu quả :)

    Rồi cả hai đứa apply sang Mỹ học. Đợt đầu tiên, chẳng đứa nào đi được. Rồi ngồi quán cafe hàn huyên tiếp. Quyết định apply lần 2. Lần 2 anh đi được. Cậu kia vòng vèo sang Hàn Quốc rồi cuối cùng transfer sang Mỹ. Incredible story :)


    Mình nên chia sẻ để người khác biết mình cần gì, thiếu gì, và có thể giúp được mình. Càng cởi mở người khác sẽ càng cởi mở lại với mình. Nếu người khác thấy mình là một resource, biết được dream của mình, nếu có cơ hội gì họ sẽ giới thiệu cho hay rủ làm việc cùng :35:- Nếu không, chẳng ai để ý và coi như không có mình ở đó. Mình sẽ lẻ loi. Mình sẽ là irrelevant. Mình phải làm cái gì đó. :)
  4. pinkmouse Smiley

    Làm thành viên từ:
    4 Tháng mười hai 2008
    Số bài viết:
    1,195
    Đã được thích:
    257
    Điểm thành tích:
    63
    Nơi ở:
    Columbia/Missouri
    Reputation:
    0
    Cởi mở

    Nhắc đến vì sao lại cần một đầu óc open-minded mình chia sẻ với các bạn bài Cởi mở mình tổng hợp nhé.

    Mức độ cởi mở thực ra rất rộng, nhiều khi chúng ta cứ tưởng là mình là người cởi mở nhưng cũng chưa hẳn. Nói đúng ra là chỉ cởi mở hơn so với trước, vì ai cũng bị chi phối bởi môi trường sống, nên để đầu óc tỉnh táo nhìn sự vật sự việc không biased không dễ chút nào.

    Đầu óc càng cởi mở càng giúp chúng ta dễ tiếp nhận thông tin, lọc thông tin, và dễ chấp nhận các quan điểm khác cũng như adapt với các thay đổi.

    Cởi mở vì thế rất gần với chia sẻ :) Người cởi mở là người luôn sẵn sàng tiếp nhận các luồng thông tin khác nhau cũng như chia sẻ thông tin với người khác :27:-


  5. Munie New Member

    Làm thành viên từ:
    10 Tháng mười hai 2009
    Số bài viết:
    83
    Đã được thích:
    7
    Điểm thành tích:
    0
    Reputation:
    0
    Chị Hòa ơi em rất thích bài viết về Cởi mở :62:-Em xin chia sẻ một số suy nghĩ của mình.:27:-

    Theo kinh nghiệm của bản thân em, vật cản trước tiên đối với sự CỞI MỞ là ấn tượng đầu tiên. Ý em nói ở đây không phải là giây phút đầu tiên gặp mặt, mà là những cảm giác/nhận định về người đó khi sơ giao sau một vài lần tiếp xúc, làm việc, chuyện trò. Không biết mọi người có gặp tình huống này không, nhưng em thấy nó rất thường xuyên xảy ra với mình. Ví dụ như khi em gặp bạn A, ấn tượng đầu tiên của em về bạn ấy là một người không có đáng tin cho lắm vì bạn ấy không giữ lời hứa. ĐỊNH KIẾN đó ngăn cản em trong việc cởi mở với bạn, như khi bạn nói em sẽ lờ đi, hoặc nghe cũng như không vì nghĩ lời bạn nói đâu có đáng tin. :45:-Em tự nhận thấy điều xấu này ở mình nhiều lần, và cũng quan sát được ở các bạn xung quanh, nhưng chưa tìm được cách sửa chữa. Em nghĩ vấn đề này có phần liên quan đến tâm lý, vì nhiều lúc em đã cố gắng gạt bỏ định kiến để lắng nghe bạn nói, nhưng cũng chỉ được một chút rồi lại bị xao lãng. Em mong chia sẻ của các anh chị về làm thế nào để cải thiện vấn đề này.

    Em thắc mắc về một điểm mà chị đưa ra trong bài:


    Em là người luôn thích tìm cơ hội và nắm bắt các cơ hội. Nhưng mỗi cơ hội đều tiềm ẩn những ưu và nhược điểm, có lúc nhiều cơ hội mở ra cùng lúc. Vậy, làm thế nào để chọn con đường phù hợp nhất với bản thân mình?

    - Liệu có nên chớp MỌI cơ hội mà mình thấy + tương đối phù hợp với khả năng/đam mê của mình?
    - Hay kiên nhẫn chờ đợi cho đến khi the RIGHT OPPORTUNITY xuất hiện? (ví dụ như việc làm ở một vị trí mong muốn trong một công ty mình đã phải lòng từ lâu?)
    - Hay chớp lấy MỌI cơ hội đến với mình, thử sức, tìm ra điều hay ho/ mới mẻ trong những thứ vốn mình nghĩ là chán ngắt/cũ rích/ xa lạ?

    Em lấy một ví dụ nhỏ của mình: Em apply vị trí Marketing Assistant một công ty IT, công ty nhỏ thôi nhưng theo em thấy thì khá thú vị. Tuy nhiên, khi tìm hiểu sâu hơn thì em thấy nghiệp vụ Marketing ở công ty hoàn toàn lạ lẫm, khác hẳn với những kiến thức và kinh nghiệm em có từ trước, cụ thể là hầu như chỉ tập trung vào các phần mềm email marketing, các giải pháp dùng công nghệ...
    Phân tích tình huống này, em outline ra 1 số điểm như sau:
    - Pros: công việc tạo áp lực và cơ hội cho em học hỏi về IT (em mù tịt về IT ạ); học hỏi về nghiệp vụ Marketing trong ngành này - theo em biết thì các ngành phát triển nhanh và mạnh hầu hết ít nhiều đều "dính líu" đến IT. Nói chung, có thể phục vụ lâu dài cho công cuộc nhón những bước chân đầu tiên vào một lãnh địa chưa từng biết tới :57:-
    - Cons: em ko có tí kiến thức nền tảng nào về công nghệ, định hướng nghề nghiệp hiện tại ko liên quan gì đến IT.

    Suy đi nghĩ lại, thòm thèm nhòm sang một số các cơ hội khác cũng rộng mở, em vẫn chưa quyết được :14:-.

    Em mời các anh chị cùng góp ý cho vấn đề của riêng em và thảo luận vấn đề chung về cởi mở và cơ hội :27:-
  6. pinkmouse Smiley

    Làm thành viên từ:
    4 Tháng mười hai 2008
    Số bài viết:
    1,195
    Đã được thích:
    257
    Điểm thành tích:
    63
    Nơi ở:
    Columbia/Missouri
    Reputation:
    0
    Hi Munie, câu hỏi của em rất hay.

    Trước khi trả lời, chị giới thiệu em bài phát biểu của Steve Job, giám đốc hãng Apple nhé.

    [YOUTUBE]http://www.youtube.com/watch?v=ciLEVCdejDs[/YOUTUBE]

    [YOUTUBE]http://www.youtube.com/watch?v=ixcR7ChXkls[/YOUTUBE]

    Câu kết luận về "connecting the dots" của ông rất đáng để chúng ta suy nghĩ, ý rằng chúng ta có thể nhảy cóc, đi tắt, đi ngang, sang trái, rẽ phải, nhưng rồi cuối cùng ý chí và niềm tin sẽ dẫn ta đến cái đích cuối cùng - đó là thực hiện được những hoài bão, những đam mê.

    Chị nghĩ điều quan trọng là mình suy nghĩ xem ước mơ của mình là gì, trong 10-20 năm nữa em muốn làm gì, em hãy ước mơ một điều gì đó thật lớn lao, như là làm hiệu trưởng trường đại học, làm tổng giám đốc một nhà máy tạo ra hàng ngàn công ăn việc làm, hay mơ ước thay đổi đất nước, giúp đỡ người nghèo vv....Cơ hội thì có nhiều, nhưng mình chọn cái nào mà mình thấy muốn làm, khiến mình thích thú tại thời điểm đó, và góp phần giúp mình thực hiện được mục tiêu dài hạn.

    Chị ví dụ nhé. Hồi ra trường chị cũng không biết chọn ngành nghề gì, mà không thích làm ngân hàng nên dù thời đó đang hot ngành ngân hàng lắm nhưng chị không nộp cái nào cả, đi làm cho một cty nhỏ thôi. Sau đó làm một thời gian không thích nữa lại nhảy sang một cty khác làm về tài chính :D. Trong thời gian đó thì tranh thủ ngó nghiêng apply để đi du học. Chị không thấy hối tiếc gì những quyết định đó cả, vì trong quá trình đó mình cũng học được nhiều thứ, dù quả thực về mặt chuyên môn thấy mình chưa có gì vững vàng hay sâu hẳn vào nghề nào :D. Nhưng ít nhất chị thấy đã thỏa mãn được trí tò mò, vì lúc đó chỉ nghĩ là muốn tìm hiểu thôi, mà không làm thì cứ tiếc mãi đấy :).

    Khi mình hiểu rồi thì mình biết là nó có hợp với mình không, và dần dần con đường đi của em sẽ rõ ràng hơn.

    Cho nên khi mình còn lưỡng lự giữa nhiều lựa chọn thì chị nghĩ cách tốt nhất là làm cái mình thấy muốn tìm hiểu nhất, khiến mình thích thú muốn học hỏi, hơn là nhìn hay nghe theo đám đông. Mình sẽ không thể biết được những công việc dường như chẳng liên quan đó lại có ích, như Steven đã bỏ học đi học viết chữ đó, sau này lại rất helpful cho công việc sáng tạo của Apple.

    Ai mà biết được phải không em :) Vậy có lí do gì mà không làm điều mình yêu thích ngay lúc này nhỉ :27:-
  7. pinkmouse Smiley

    Làm thành viên từ:
    4 Tháng mười hai 2008
    Số bài viết:
    1,195
    Đã được thích:
    257
    Điểm thành tích:
    63
    Nơi ở:
    Columbia/Missouri
    Reputation:
    0
    Còn ý nữa của em về Định Kiến, chị trước cũng giống em lắm :D. Cái đó cũng không tránh khỏi và nếu muốn bỏ cái bức tường định kiến đó đi thì chị nghĩ mình phải học cách cởi mở và vị tha.

    Em có thể biết người đó trước kia không tốt, nhưng em vẫn giữ cách đối xử tử tế, coi như họ chưa mắc lỗi lầm gì cả, thì tự em sẽ cảm hóa được họ. Họ sẽ thấy trước kia nếu họ có làm gì sai mà em vẫn tốt với họ, họ sẽ phải suy nghĩ lại đấy :).

    Còn trong cuộc sống có người xấu kẻ tốt, mình cũng không thể biết được lúc nào việc xấu sẽ xảy ra, và ai gây ra. Nên tốt nhất là mình cứ đối xử tốt để mình không tự thấy ân hận với bản thân trước đã. Còn nếu người nào đó có lợi dụng mình thì cũng bỏ qua thôi, mình chấp làm gì :)
  8. Munie New Member

    Làm thành viên từ:
    10 Tháng mười hai 2009
    Số bài viết:
    83
    Đã được thích:
    7
    Điểm thành tích:
    0
    Reputation:
    0
    Anh chị thân mến,

    Sau khi đọc lại bài viết này, em vẫn cảm thấy hơi confused về 2 khái niệm Can đảm và Tính thành thật tri thức. Em đồ rằng lí do là vì cả 2 fần đều dính tới chữ "sợ", và vì ý cuối cùng - trong lòng chúng ta rất thành thật, nhưng tri thức của chúng ta đã thiếu thành thật :45:-

    Anh chị có thể giải thích thêm để em và các bạn cùng hiểu rõ hơn không ạ?
  9. hnguyen Admin

    Làm thành viên từ:
    8 Tháng tư 2009
    Số bài viết:
    1,741
    Đã được thích:
    876
    Điểm thành tích:
    113
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    623 (paper-based), 97 (iBT)
    Nơi ở:
    Columbia, Missouri
    Web:
    Reputation:
    0


    Hi Thanh Hằng,

    Anh sẽ comment câu hỏi này của em, tuy nhiên bài viết này là của anh Hoành, em có thể comment trực tiếp hỏi anh Hoành ở bài viết gốc "Lý luận phân tích", anh ấy có cách trả lời đơn giản dễ hiểu lắm :)

    Nói một cách rốt ráo, anh cũng đồng ý với em là nguyên nhân của cả tính "can đảm" và "thành thật trí thức" là nỗi sợ hãi trong lòng người ta.

    Nếu mình chẳng sợ gì thi tâm trí của mình tự do, không bị "bóng đè" và dám nhìn ra bên ngoài cửa sổ xem trời xanh mây trắng có gì hay. Dám nhìn ra ngoài cửa sổ thì mình dám nghĩ tiếp là tổ chức Barbeque ở công viên nào thì lãng mạn và nấu món gì thì măm măm ngon lành :58:-
    Chứ nếu còn sợ thì chỉ dám ngó quanh căn phòng xem trên tường có bức tranh nào đẹp, trần nhà có cái quạt trần quay quay và nghĩ tiếp là nên nằm hay ngồi ở tư thế nào cho thoải mái thôi :15:-
    Như vậy, sợ và thiếu open -mind là nguyên nhân căn bản.

    Tuy nhiên, là người trí thức và trong một chủ đề phân tích mà nói như thế thì chung chung quá, nên ta phân tích biểu hiện của tính sợ đó đối với giới trí thức trong hai đặc tính:

    Can đảm và thành thật trí thức.

    Anh hiểu cách diễn giải của anh Hoành là: "thành thật trí thức" có nghĩa là mình dám nhìn ra ngoài cửa sổ, dám nhìn vấn đề với đầu óc không vướng víu để thấy được hướng đi và sự thật.

    Với một người đang ngồi thì "thành thật trí thức" có nghĩa là người đó biết là nếu mình đứng được dậy thì sẽ đi đâu? làm gì tiếp?

    Thành thật trí thức, intellectual honesty có danh từ là honesty, thành thật là yếu tố trung tâm, sau đó mới tới tính từ intellectual là dùng tới trí thức. Mình thành thật trước với tâm mình rồi mới nghĩ tiếp sau.

    Can đảm là dám đứng lên để nói, dám đứng dậy để đi.

    Ví dụ: một
    trao đổi ở một forum giữa khoảng 20 con người ở một diễn đàn nọ, họ đang trao đổi rất tiêu cực về vấn đề A. 10 người chê bai rất tinh vi để tỏ ra là có trí thức, hiểu thời cuộc.

    5 người khác thì công kích lẫn nhau nhìn toàn thấy cái sai của người khác. 3 người khác thấy đó là sai nhưng họ whining bảo phải đợi trung ương có chỉ thị. 1 người khác thấy đường đi nhưng chẳng care, cho bọn nó cãi nhau, mình đi làm việc khác thú vị bổ ích hơn.

    1 người cuối cùng còn lại đứng lên nói: các anh đúng là ai cũng có nỗi khổ riêng và vấn đề các anh chị đặt ra khá thú vị. À, mình coi vấn đề là cái chén trà này trên mặt bàn nhé. Chúng ta sẽ làm gì với vấn đề đó?

    Lắng nghe mọi người rồi 1 người còn lại đó đưa ra một proposal về cách giải quyết vấn đề :35:-
    Cảm ơn Thanh Hằng, chúc Hằng và các bạn một ngày tuyệt vời,

    Hiển.

Chia sẻ trang này